Lâu rồi mới quay lại đây, chỉ để tâm sự với chính mình.
Thật lòng mình chẳng còn ai để nói, cũng chẳng có nơi nào để gửi gắm.
Trong một giây phút ngắn ngủi ngày hôm nay thôi, khi chuyện cũ chợt ùa về trong đầu thì tim mình đột nhiên mềm lại, mắt cũng ướt nhoè không kìm nổi.
Những tưởng là mình quen rồi, quên hết rồi. Nhưng không, chẳng qua nó chỉ ngủ yên đó thôi, khi có cơ hội lại tỉnh dậy làm mình thổn thức.
Mình vẫn tổn thương bởi những ngày cũ. Vẫn ám ảnh bởi những điều khiến mình sợ hãi. Cảm giác mất mát và bất lực ngày đó vẫn nguyên vẹn. Bất kì ai không trong hoàn cảnh này sẽ chẳng bao giờ hiểu được đâu.
Mình có dặn lòng rằng nếu mọi chuyện tái diễn một lần nữa, mình sẽ thật mạnh mẽ và dứt khoát, nhưng có lẻ mình chẳng làm được đâu. Chẳng ai mạnh mẽ trước những tổn thương cũng chẳng ai vui vẻ khi bị bỏ rơi đâu nhỉ?
Mình chẳng dám mơ điều gì xa xôi, chỉ sống trọn vẹn cho giây phút này thôi, chỉ bấy nhiêu cũng đủ vẽ nên trong lòng mình bao nỗi sợ hãi. Mình sợ bước đi càng xa quay về càng khó, nên có dám tính toán gì đâu, mọi chuyện hiện tại cũng đủ khó khăn lắm rồi.
Chắc chắn mình là người muốn quên đi ngày tháng đó nhất, mà có quên được đâu. Chắc chắn mình là người không muốn nhắc đến nó nhất, nhưng đôi khi vô tình cũng bị khơi gợi đó thôi, muốn giấu cảm xúc này đi cũng thật khó.
Tốt nhất là tắt call tạm ngưng ngay cái cảm giác này khi đối diện cùng nhau, mình chẳng muốn bị hiểu là làm khó người khác.
Nhưng cảm giác bây giờ, ai thấu cho mình đây?
Giá như có ai đó, hiểu được mình đã tổn thương ra sao, vụn vỡ thế nào, đồng cảm với những giọt nước mắt của mình thì nhẹ nhàng biết bao. Nhưng không, tất cả đều đến trong yên lặng.
Là con đường mình lựa chọn, là tình cảm mình gửi trao. Chắc chắn mình sẽ không hối hận.