RADIO NHUỴ HY SỐ 513 ngày 21 tháng 09 năm 2019.
“RỒI SẼ CÓ MỘT NGÀY, CÓ NGƯỜI SẼ NHÌN THẤU ĐƯỢC SỰ BI THƯƠNG MÀ EM CỐ CHE GIẤU.”
Weixin của tôi có một người bạn rất đặc biệt, tin nhắn cuối cùng mà cậu ấy gửi cho tôi dừng lại ở tháng 5 năm 2019, chỉ là một tệp gif của một cô bé đang cười rất tươi. Nhưng điều nuối tiếc nhất là, cậu ấy tan biến trong biển người rộng lớn này đã hơn 100 ngày, tôi không còn có thể nhận được tin nhắn của cậu ấy nữa.
Tôi và cậu ấy làm việc ở hai bộ phận khác nhau, tuy là tiếp xúc không nhiều, song mỗi lần gặp mặt cậu ấy đều rất nhiệt tình. Cậu ấy có một gia đình nhỏ hạnh phúc, chồng làm việc ở ngân hàng, con nhỏ năm nay vừa tròn ba tuổi. Năng lực làm việc của cậu ấy rất cao, đường nhân duyên trong công ty cũng nhiều.
Một người có cuộc sống vừa suôn sẻ lại hạnh phúc như vậy... Vậy mà, vào một buổi sáng sớm của tháng 5 năm nay, trong khi chồng mới vừa mở mắt, con nhỏ còn chưa tỉnh ngủ, cậu ấy không hề do dự nhảy từ cửa sổ phòng khách tự tử. Đôi dép được cậu ấy xếp gọn gàng đặt trên sàn nhà, cậu ấy từ đầu chí cuối một thanh âm cũng không phát ra, một câu từ biệt cũng không có.
Ngày tham gia lễ truy điệu của cậu ấy, tôi cố gắng nỗ lực nhớ lại dáng vẻ của cậu ấy. Trong hầu hết các góc kí ức của tôi, cậu ấy đều rất ấm áp, rất thân thiết, hay mỉm cười. Chỉ duy nhất có một lần, cậu ấy soạn một tin nhắn weixin rất dài, gửi vào nhóm chat của công ty.
Trong tin nhắn ấy cậu ấy phàn nàn oán trách rằng những áp lực mà công ty đem lại khi luôn bắt cậu ấy phải tăng ca, nhưng khi ấy, không có một ai dám trả lời lại. Mọi người đều nói sau lưng cậu ấy rằng : “Điên rồi chắc, có phải muốn lãnh đạo mời lên phòng uống chà không thế? Không muốn làm nữa sao không từ chức luôn đi.”
Sau lần đó, cậu ấy vẫn mang bộ dạng cũ, làm việc chăm chỉ, nhiệt tình đối đãi với mọi người, dường như lần phát tiết tràng giang đại hải ấy chỉ là bằng chứng trong lúc tâm trạng tự nhiên bất ổn. Ai cũng không thể nghĩ rằng cậu ấy sẽ tự sát.
Sau khi cậu ấy rời khỏi Thế Giới này, rất nhiều người mới đột nhiên phản ứng lại với tin nhắn mà cậu ấy gửi trước đó. Đó có thể là khởi đầu của sự bi kịch, hoặc giả có thể đó chỉ là rất nhiều sợi tơ mỏng manh được bện kết lại trong đầu mối, thế nhưng bất luận thế nào, tin nhắn mà lúc đó cậu ấy gửi đi đích thực không một ai để tâm tới, điều đó thúc đẩy cho việc những ngày sau đó cậu ấy phải che giấu đi tất cả những cảm xúc thực sự.
Sau đó tôi có vào xem weixin của cậu ấy, ảnh nền vòng tròn bạn bè cậu ấy để là ảnh một nhà ba người, chữ kí phía dưới viết : “Làm một người phụ nữ bình thường, không tranh, không giành, không khác người.”
Khoảnh khắc ấy tôi bỗng thấy rất xót xa, trong lòng tôi cậu ấy chính là kiểu phụ nữ bình thường ấy, từ trước tới nay chưa từng tranh giành cái gì với ai, chỉ là, đằng sau vẻ ngoài tĩnh lặng của năm tháng là nỗi đau mà cậu ấy đã phải cất giấu rất lâu rất lâu...
Có lẽ là cậu ấy cũng sợ hãi rằng việc biểu lộ ra sự đau khổ sẽ làm cậu ấy trở nên khác người, cho nên sau những thử nghiệm nhỏ, cậu ấy lựa chọn xây cho bản thân một vái vỏ ngoài cứng cáp, trong cái vỏ mà người ngoài đập không vỡ nhìn không thấy ấy, là trái tim đã từng chút từng chút nát tan.
Tôi nhớ tới một nhà văn người Anh Matt Haig, anh bị chuẩn đoán mắc trầm cảm ở tuổi 24 và phải rời khỏi Tây Ban Nha cùng người nhà trở về Anh Quốc. Lúc tạm biệt người chủ nhà ở Tây Ban Nha, chủ nhà đã rất nhiệt tình giữ họ ở lại, đồng thời hỏi : “Sao mọi người không ở lại đây? Matt sẽ ổn thôi, cậu ấy nhìn rất ổn!”
Sau này, trong cuốn sách 《Lý do để tiếp tục sinh tồn》 Matt có viết rằng : “Điều kì lạ nhất của bộ não đó là, cho dù bên trong có sóng to gió lớn, bên ngoài vẫn biểu hiện ra trời yên biển lặng, ngoài bạn ra, người khác căn bản không thể nhìn thấu nó. Con ngươi của bạn có thể bị phóng đại lên, nói chuyện câu trước chẳng ăn nhập với câu sau, da bạn có thể đang đổ mồ hôi, nhưng Thế Giới này đều đang nhắm mắt làm ngơ với sự đau khổ của bạn.”
Thế Giới này không ai là hoàn mỹ, có yếu đuối, có lo âu, có nóng nảy, cũng có cả sự mất mát, lạc lối và chật vật, có một số cảm xúc nằm ngoài phạm vi kiểm soát của chúng ta, nhưng chúng không nên bị nghi ngờ, mà nên được cảm thông một cách chân thành nhất.
Cuộc sống dù mong manh nhưng đáng quý, tôi hi vọng rằng trước những người đã và đang phải chịu đựng sự thương tổn, chúng ta đều có thể trở thành sự tồn tại ấm áp nhất đối với họ, không phải là đi so sánh chuyện này có khó hay không, không phải là đi khuyên nhủ rằng chuyện này không có gì đáng để buồn bã cả, mà chỉ cần lặng yên, nghe họ giãi bày, phát tiết, thậm chí cả sự sụp đổ trong tâm hồn.
Và cho tới khi một ngày nào đó, khi chúng ta cũng bị mắc kẹt trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, hi vọng mỗi chúng ta cũng có thể cảm nhận được sự thấu hiểu và yêu thương.
Hầu hết những lời khuyên giải an ủi nhìn giống như là thiện ý ấy, đối với những người phải đặt mình vào hoàn cảnh đau khổ ấy mới hiểu được nó không có tác dụng. Nếu như cảm xúc, bệnh tật - bản thân nó là một kẻ giết người, vậy thì những người bên cạnh ta không thấu hiểu và sự lãnh đạm vô hình ấy, chính là nguyên nhân đã đẩy một người vốn dĩ uất ức tới cùng cực tới trung tâm của họng súng.
Vào trước đó không lâu, khu tập thể nhà tôi có một cô gái 29 tuổi nhảy lầu tự tử, tại nơi cô ấy tử vong, tôi nghe được ít nhiều những lời đồn từ những người vẫn còn đang không hết bàng hoàng ở xung quanh, mọi người đều đang nói, gia đình cô gái giục cưới, cô ấy không chịu kết hôn, nghĩ không thông thế là tự tử.
Trong hầu hết những lời thương xót, câu nói tôi nghe được nhiều nhất chính là : “Sao lại nghĩ không thông tới mức đó nhỉ, đến chết cũng không sợ, kết hôn thôi mà có gì đáng sợ đâu chứ?” Có rất nhiều người bàn luận chuyện này, mà lại chẳng ai nghĩ tới, trong thâm tâm của người trong cuộc, sự đau khổ tới từ nội tâm, là thứ mà so với cái chết còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần.
Nó giống như việc người ta không thể hiểu tại sao cô ấy không chịu chìa tay ra xoá tan đi đám mây đen trước mặt, lại không phát hiện ra là cô ấy không có hai tay. Khi chỉ trích cô ấy tại sao không đứng dậy chạy thoát khỏi đám sương mù, lại không biết rằng cô ấy đã sớm mất đi đôi chân.
Cuộc đời của cô ấy sớm đã bị mắc kẹt ở đó, thế nhưng với mỗi người mạnh khoẻ, sống dưới ánh dương rực rỡ, đều không thể hiểu được việc này có gì mà phải sợ, có gì đáng để buồn lòng, có gì đáng phải đi chết!
Sự thật là, khi khổ nạn không xảy ra trên người bạn, bạn vĩnh viễn không có được sự đồng cảm thực sự. Đối với tất cả những người đang đớn đau ấy, những chuyện chỉ như lông gà vỏ tỏi trong mắt bạn có thể lại là khe rãnh mà người khác không thể vượt qua, chuyện mà bạn cảm thấy chẳng có gì to tát lại là cái trụ cột trong lòng người khác.
Cho nên, khi những điều tồi tệ xảy đến, khi những người xung quanh bạn rơi vào hoàn cảnh rắc rối, có thể bạn không cách nào thấu hiểu, không cách nào đồng cảm, thế nhưng xin bạn đừng nói ra lời châm chọc, đừng đứng ở khía cạnh quan điểm bạn cho là đúng mà phủ định họ, hãy lặng yên lắng nghe, một cái ôm chân thành, hoặc chỉ cần một ánh mắt khẳng định, có thể họ sẽ lấy lại được sự dũng khí mà bản thân đã đánh mất đi.