Những buổi chiều gió thoảng mây bay, tâm hồn ai có còn treo trên vạt nắng. /synine/
No title available
Lint Roller? I Barely Know Her

izzy's playlists!

No title available
Cosmic Funnies
trying on a metaphor

ellievsbear
will byers stan first human second
i don't do bad sauce passes
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

#extradirty
h

PR's Tumblrdome
d e v o n
sheepfilms
todays bird

No title available
Game of Thrones Daily
NASA

seen from United States

seen from Russia

seen from Romania
seen from Germany
seen from Latvia

seen from United Kingdom

seen from United States

seen from United Kingdom

seen from Netherlands
seen from India
seen from India
seen from United States
seen from Germany

seen from United States
seen from United States

seen from United Kingdom

seen from India

seen from Türkiye
seen from Germany
seen from India
@lao-gio
Những buổi chiều gió thoảng mây bay, tâm hồn ai có còn treo trên vạt nắng. /synine/
“Bạn trai tôi đã tử vong ở Vũ Hán...
Khoảng 11 giờ trưa ngày 22/1/2020, tôi cùng bố mẹ đi siêu thị mua đồ. Đồng Sinh gửi tin nhắn wechat cho tôi, nói “Nựu Nựu, anh thấy hơi mệt, muốn đi kiểm tra sức khỏe một lát, sợ bị nhiễm rồi”. Tôi mắng anh ấy nói linh tinh, Vũ Hán hơn mấy chục triệu người, làm gì dễ nhiễm như thế.
Đồng Sinh là người sinh ra và lớn lên ở Vũ Hán. Tôi và anh ấy yêu nhau được 3 năm, sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại Vũ Hán làm việc. Anh ấy là một lập trình viên ở một công ty, còn tôi làm bộ phận thiết kế ở công ty thời trang. Chúng tôi có một ước mơ to lớn: kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà.
Học tập, làm việc, sinh sống ở Vũ Hán được 7 năm, vì Đồng Sinh mà tôi yêu cả thành phố này. Nhà Đồng Sinh ở dưới quê, bố mẹ đều là nông dân, bố mẹ tôi phản đối tôi ở Vũ Hán, muốn tôi về quê làm việc. Nhưng tôi vì tình yêu mà bất chấp tất cả. Tôi tin rằng, người mà mình tự lựa chọn sẽ đem đến cho mình một tương lai hạnh phúc. Chúng tôi dự định là mùa xuân năm nay khi mà hoa anh đào ở Vũ Hán nở sẽ đi chụp ảnh cưới, chọn một ngày đẹp để kết hôn.
4 rưỡi chiều, Đồng Sinh gửi tin nhắn wechat cho tôi nói bệnh viện nhiều người quá, anh ấy đứng xếp hàng mãi mà vẫn chưa lấy được số. Tôi hỏi anh ấy sao không đổi sang bệnh viện khác? Anh ấy nói đều giống nhau cả, người bị sốt nhiều quá, các bệnh viện đều chật kín. Vũ Hán nhiều bệnh viện như vậy, “đều chật kín” là thế nào? Trong lời miêu tả của anh ấy tôi có thể nhận thức được bệnh dịch lần này ở Vũ Hán thực sự là tai họa.
Tôi hỏi anh ấy có những triệu chứng nào, anh ấy nói toàn thân đau nhức mệt mỏi, buồn nôn. Đây không phải là triệu chứng của virus Corona sao? Tôi rất lo lắng, lúc này khuyên anh ấy về nhà bố mẹ không phải là tốt nhất. Tôi nhớ ra đồng nghiệp của tôi, chồng cô ấy hình như làm việc trong bệnh viện, tôi liền vội vã gọi điện cho cô ấy nhờ cô ấy giúp đỡ liệu có thể đi cửa sau được không, để Đồng Sinh được khám bệnh.
Cô ấy nói với tôi, chồng cô ấy làm ở trong bệnh viện khoa tư nhân, không tiếp nhận bệnh nhân bị sốt.
Đồng Sinh không lấy được số, bèn mệt mỏi về phòng cho thuê. Tôi lấy điện thoại đặt vé, tôi phải mau chóng quay lại Vũ Hán, tôi phải ở cạnh Đồng Sinh, lúc này người anh ấy cần là tôi. Tôi đặt vé tàu điện cao tốc ngày 24/1. Khoảng 11 giờ đêm, điện thoại tôi nhận được tin nhắn hủy chuyến, nguyên nhân vì Vũ Hán vừa phong tỏa thành phố, vé tôi mua lần này trạm dừng ở Vũ Hán.
Vũ Hán bị phong tỏa rồi? Phản ứng đầu tiên trong đầu tôi chính là dịch bệnh lần này so với trong tưởng tượng của tôi còn nghiêm trọng hơn nhiều. Tôi không ngủ được, gọi video cho Đồng Sinh. Anh ấy nằm trên giường, ôm con gấu mà tôi hay ôm đi ngủ trong lòng, trên chiếc tủ cạnh giường đặt một vài loại thuốc. Tôi bảo anh ấy gọi điện cho khu quản lí địa phương.
Tôi xem tin tức họ có thể sắp xếp xe cứu thương đến khám bệnh. Đồng Sinh nói với tôi, không có tác dụng đâu, công việc của họ quá nhiều, chỉ có thể giúp những người đang trong cơn nguy kịch thôi. Cũng có thể hiểu được, bệnh dịch này bỗng dưng đến đây đã làm cho Vũ Hán rối loạn lên, lúc này không có cơ chế hoàn thiện và an toàn là chuyện dễ hiểu.
Buổi sáng hôm sau, Đồng Sinh nói cảm thấy đỡ hơn rồi, nhiệt độ cơ thể hôm qua là 38 độ đã giảm xuống 37,5 độ, vả lại không thấy mệt nữa, có thể chỉ bị cảm nhẹ thôi, bảo tôi hãy yên tâm. Thật là một tin tốt. Tôi sợ rằng là anh ấy dối tôi, nên bảo anh ấy gọi video cho tôi xem nhiệt độ ở trên nhiệt kế, quả nhiên nhiệt độ không hề tăng lên. Đồng Sinh của tôi, một chàng trai vừa ấm áp vừa lương thiện như vậy sao có thể bị nhiễm cơ chứ?
Mùng hai tết. Tôi và Đồng Sinh hẹn nhau thời gian gọi video, nhưng anh ấy lại thất hẹn. Tôi gọi điện thoại nhưng anh ấy tắt máy, nhắn tin wechat cũng không trả lời. Tôi gọi điện thoại cho bố mẹ anh ấy, bác ấy nói Đồng Sinh không về nhà, họ cũng không liên lạc được với anh ấy.
Tôi liên hệ với quản lí tiểu khu. Quản lí nói với tôi tiểu khu đã phát hiện ra nhiều người bị nhiễm virus nên đã phong tỏa rồi. Anh ấy bảo trong danh sách những người bị nhiễm không có tên của bạn trai tôi. Tôi thở phào một hơi, anh ấy lại nói, trong danh sách những người nghi nhiễm, có một cái tên, là Đồng Sinh.
Tôi hỏi những trường hợp nghi nhiễm thì bệnh viện sẽ xử lí như thế nào? Anh ấy nói là theo dõi cách ly tại nhà, bệnh viện không chứa được nữa rồi, trừ phi nghiêm trọng đến mức không thở được thì mới có xe cứu thương đến.
Tôi lên mạng thấy được bản tin, có những người nhiễm vì không ở trong viện mà đã tử vong tại nhà; bởi vì không có giường bệnh mà tử vong ở phòng quan sát của bệnh viện… còn rất nhiều tin cứu trợ của người mắc bệnh làm tôi nhìn thấy mà đau lòng. Quản lí đến kiểm tra nhà của chúng tôi, thấy Đồng Sinh không ở nhà. Tôi cực kì sốt ruột nhưng đành bất lực. Đến chiều Đồng Sinh mới gọi điện thoại lại cho tôi. Tim tôi lúc đó như rơi xuống. Đồng Sinh bị nhiễm rồi.
Sau khi anh ấy bị nghi ngờ nhiễm bệnh đã tự đi đến một bệnh viện gần đó khám, kết quả bị nhiễm rồi. Không có điều bất ngờ vui vẻ, là một cú sốc. Mà càng làm tôi lo lắng hơn là mặc dù anh ấy đã nhập viện nhưng bác sĩ lại nói bệnh tình không nghiêm trọng, chỗ nằm tương đối chật, chỉ có thể ở lại phòng quan sát để tiếp tục theo dõi chữa trị. Nói cách khác, thì phải để bệnh tình nghiêm trọng đến mức không thể hô hấp được nữa mới được đi cấp cứu.
Đồng Sinh nói không thể trách bệnh viện được. Bệnh viện bận như đánh trận, người nhiễm bệnh quá nhiều, chỗ nằm chật là sự thật, các bác sĩ đều ưu tiên những người bệnh nặng hơn. Nhìn thấy tôi khóc qua video anh ấy liền đến an ủi tôi, “em có biết em xấu nhất là lúc nào không?”. Tôi mắng anh ấy, “đến bây giờ rồi mà còn lắm lời, đợi em về Vũ Hán rồi xử lí anh”. Anh ấy cười nói, “Lúc em khóc anh thấy em là cô gái xấu nhất trên đời. Trời ơi, Đồng Sinh đẹp trai như vậy mà lại tìm được cô vợ xấu xí như thế chứ…”. Tôi nén nước mắt, cười với anh ấy.
Có một tâm trạng tốt sẽ giúp cho bệnh tình tiến triển tốt hơn. Tôi tin rằng Đồng Sinh có thể vượt qua khó khăn này. Tôi rất muốn quay lại Vũ Hán! Nhưng tôi không thể ra ngoài. Sau khi người quản lí cung cấp tin tức cho tôi từ Vũ Hán đã bị cách ly trong nhà. Nhà chúng tôi cũng bị cách ly, mỗi ngày bên bảo trợ xã hội đều đến đo thân nhiệt của chúng tôi.
Mùng năm tết. Đồng Sinh đột nhiên gọi video cho tôi. Anh ấy nói, “Nựu Nựu, anh có thể sẽ không cùng em đi tiếp được nữa, anh muốn nói với em một chuyện. Em phải hứa với anh, không được khóc, phải mạnh mẽ”. Đồng Sinh không còn nằm trên giường bệnh nữa. Trong lòng tôi rất sốt ruột, dự cảm không tốt xuất hiện trong đầu tôi.
Đồng Sinh có lẽ đã nhận ra rằng anh ấy không thể tiếp tục được nữa. Tôi khóc vì bản thân không biết làm thế nào. Mắt nhìn người mà mình yêu thương đang dần dần bước đến cái chết nhưng lại không thể níu kéo anh ấy, thậm chí đến gặp mặt một lần cũng không thể.
Tôi dường như nghe thấy tiếng giấc mơ tan vỡ. Đúng, giấc mơ về căn nhà của chúng tôi, về đám cưới, tất cả những giấc mơ đều biến mất. Lúc này tôi không muốn nghe Đồng Sinh nói bất cứ điều gì, trừ phi là có giường bệnh rồi, trừ phi là cơ thể tốt lên rồi. Đó mới là những lời mà tôi muốn nghe nhất từ người mà tôi yêu.
Đồng Sinh gửi cho tôi một ghi chú. Anh ấy nói, đó là bức thư anh ấy viết gửi cho bạn trai tương lai của tôi, về sau nhất định phải đưa cho cậu ấy. Tôi mở ra xem, tim như vỡ thành từng mảnh.
Nội dung như sau: “Khi cậu đọc bức thư này, chúc mừng cậu đã trở thành bạn trai của cô ấy! Tôi thực sự ghen tị với tài năng của cậu, là có được cô ấy. Nói ngắn gọn, tôi muốn cậu chú ý một vài điều sau, nhất định phải ghi nhớ:
1. Nựu Nựu có chút sống buông thả, thỉnh thoảng hay cáu, cậu phải nhường cô ấy. Đúng, nhường cô ấy vô điều kiện, bởi vì cậu là người đàn ông bảo vệ cô ấy cả đời này.
2. Nựu Nựu rất hay đau đầu, lúc cô ấy đau, cậu phải thật lòng tận tâm chăm sóc cô ấy, không được tỏ ra khó chịu. Mỗi lần cô ấy đau đầu, tôi đều giúp cô ấy xoa bóp phần thái dương. Nựu Nựu sẽ nhanh chìm vào giấc ngủ, ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không còn đau nữa. Đây là cách chữa mà một vị bác sĩ Trung y đã nói với tôi, cậu nhất định phải ghi nhớ.
3. Nựu Nựu có một nhược điểm tôi cảm thấy không tốt. Tôi luôn giúp cô ấy thay đổi, nhưng tôi không còn cơ hội nữa, đành giao nhiệm vụ này cho cậu. Cô ấy thích cày phim, quan niệm về thời gian rất kém, thường cày phim đến tận 2,3 giờ sáng, nghỉ ngơi không đủ, ảnh hưởng rất nhiều tới sức khoẻ. Cậu yêu cô ấy thì phải sửa nhược điểm này của cô ấy.
4. Trở thành một người bạn đời, trong cuộc sống khó tránh khỏi trở ngại, hi vọng hai người có thể tôn trọng và học cách bao dung lẫn nhau.
5. Tôi không biết cậu là người ở đâu, sống ở đâu, làm nghề gì, nhưng những thứ đó không quan trọng. Cậu hãy yêu cô ấy như tôi yêu cô ấy, yêu thật lòng, vậy là đủ rồi. Cảm ơn cậu đã chăm sóc Nựu Nựu, chúc hai người hạnh phúc...”.
Phía sau ghi chú đó, Đồng Sinh còn ghi một dãy số. Đó là mật khẩu tài khoản ngân hàng của anh ấy, có hơn 10 vạn tệ, là toàn bộ tiền tích lũy từ lúc anh ấy đi làm. Anh ấy nói cả đời này chỉ yêu một mình tôi, số tiền này là dành cho tôi.
***
Mùng 8 tết. Đồng Sinh đi rồi. Anh ấy tử vong trong phòng theo dõi của bệnh viện, đến lúc chết vẫn không có “một giường bệnh”. Tôi khóc không thành tiếng. Tôi hận ông trời tại sao lại cướp đi sinh mạng của Đồng Sinh? Tại sao lại cướp mất người mà tôi yêu? Tại sao anh ấy không được vào phòng bệnh?
Bệnh dịch lần này đã cướp đi sinh mệnh bao nhiêu người? Virus tuy vô tình nhưng nhân họa không thể tha thứ! Tôi, một cô gái bình thường đã mất đi người mình yêu trong dịch bệnh, tôi hận giấu đi sự thật, hận cách quản lí bệnh dịch...
Yêu càng nhiều, hận càng nhiều. Tôi yêu Vũ Hán nhiều bao nhiêu, cũng ghét Vũ Hán nhiều bấy nhiêu. Nhưng ai cũng không quan tâm sự ra đi của một người đã đem lại bao nhiêu đau thương cho người thân của họ, ai cũng sẽ biết trong những người bị dịch bệnh cướp đi tính mạng có một người là người tôi yêu, tên anh ấy là Đồng Sinh.
Ngày thứ hai sau khi Đồng Sinh rời đi, trời hửng nắng ấm. Tia nắng mặt trời chiếu xuống rọi lên khuôn mặt của tôi, chiếu lên sự bi thương của chia ly. Tôi và Đồng Sinh đều là những người bình thường của tầng lớp thấp nhất trong xã hội. Chúng tôi cả đời đều tay nắm lấy liềm, gạt bỏ đi thấp kém.
Một đêm, tôi nằm mơ thấy có một con ếch nhảy ra từ một cái hang vào đêm đông giá rét, nhảy qua buổi đêm yên tĩnh, nhảy qua bình minh, kêu gào thảm thiết, nặng nề mở ra một bầu trời mới. Tôi nhắm mắt, nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống.
Đồng Sinh à, anh nhất định không biết đâu. Vũ Hán đêm đó tuyết rơi dày nhưng cũng không hòa tan được với dòng nước mắt đã cứng lại của anh. Nước mắt, là bằng chứng tốt nhất em tố cáo anh. Nỗi đau ấy chỉ có trời mới nhìn thấy.
Đồng Sinh, anh biết không, sau khi anh đi được một tuần, Vũ Hán đã thay đổi rồi. Thay đổi rất nhiều, có giường bệnh rồi. Hiện tại là giường đợi người chứ không phải người đợi giường nữa. Tại sao anh không kiên trì thêm vài ngày nữa chứ? Nếu anh có thể kiên trì thêm vài ngày, chúng ta cần gì phải gặp nhau ở kiếp sau?
Anh đi rồi, lúc đau bụng ai sẽ lo cho em? Em đau đầu ai đến xoa đầu cho em? Em tức giận ai sẽ đến dỗ em? Đã hẹn nhau đến tháng 3, chúng ta sẽ cùng nhau đi Hồ Đông; khi hoa anh đào nở đi chụp ảnh cưới; đã nói chúng ta cùng nhau phấn đấu, cùng nhau xây một tổ ấm tình yêu của hai ta...
Không còn nữa, tất cả đều không còn nữa. Những nụ hôn, nụ cười, dòng nước mắt, tất cả đều biến mất rồi. Vòng luân hồi của tình yêu, nói tan là tan. Con đường thẳng tắp những hoa anh đào đắc ý đi qua tim chúng tôi, ánh đèn neon làm rối mắt người, làm tổn thương anh, dưới tấm bia ấy là kí ức được cất giấu.
Anh à, có lẽ do kiếp trước em đã phóng sinh một chú chim, kiếp này mới không thể để anh cập bến, làm tổ ấm ở kiếp này... Đồng Sinh à, em phải làm thế nào mới quên được anh đây? Làm thế nào mới không cảm thấy đau khổ nữa đây? Hơi thở của anh như không thể làm ấm linh hồn em. Bởi vì em đã hiểu: thế gian mà người đi không về đều làm cho họ cảm thấy thương cảm. Thà quên đi tất cả còn hơn bi thương nhận lấy tình yêu.
Người yêu của em, em và anh, vốn dĩ là một tình yêu đẹp đến thê lương. Lưu luyến có, mất mát có, triền miên có, khóc có, cười có, nhưng cuối cùng lại đứt đoạn...”.
***
Nhiều người sau khi đọc xong câu chuyện đã không kìm lòng nổi cảm xúc và để lại những bình luận đầy xúc động. Họ cảm thán về tình yêu, về cuộc đời sao lại bạc bẽo, bất công đến vậy, để những người yêu nhau không thể tiếp tục ở bên cạnh được nữa.
“Ai cũng chỉ có một cuộc đời duy nhất, dù ngắn hay dài, dù đau khổ hay hạnh phúc hãy sống hết mình. Tình yêu là một thứ giúp cuộc đời bạn thêm thi vị và màu sắc hơn. Tiếc cho cô gái trẻ cũng như tiếc đi những ai đã mất đi người mình thương. Chia buồn sâu sắc. Mong những mùa hoa lại trở về”.
“Đáng sợ nhất vẫn là sinh ly tử biệt, kẻ ở người đi. Ra đi với bao nhiêu tiếc nuối đau thương hoài niệm để lại mãi trong tim người ở lại. Hy vọng người đến sau này có thể bù đắp được phần nào những đau thương mất mát trong lòng chị ấy”.
khi cô đơn đủ lâu, tôi chẳng còn muốn yêu
không phải tôi sợ cái cảm giác hụt hẫng, thất vọng ngày trước trở về, mà thật sự là tôi chưa có đủ cảm giác để bắt đầu một mối quan hệ YÊU - THƯƠNG - GIỮ một ai đó.
Tôi cảm thấy một mình vẫn tốt hơn, tôi có nhiều thời gian hơn cho bản thân, cho công việc tôi yêu thích, và cho những người tôi thật sự xem trọng, chẳng cần suốt ngày nghĩ ngợi, lo lắng hay nhớ nhung bất kỳ một ai.
Cũng có lúc tôi từng rung động, tim đập thật nhanh vì một ai đó, nhưng nó chỉ là bất chợt, chẳng bao giờ kéo dài được lâu. Cảm giác nhanh chóng chán nản, lạc lỏng và không tìm thấy sự phù hợp trong một mối quan hệ mới, để rồi tôi lại quyết định…thà một mình còn hơn
Tôi không phải là một đứa sợ yêu, chỉ là hiện tại tôi không muốn yêu. Tôi cũng không muốn sống quãng thời gian còn lại chẳng yêu thương một ai, chỉ là tôi đang đợi…. Đợi một người có thể làm tôi thay đổi suy nghĩ, một người mang lại cảm giác an yên, đủ tin tưởng một cách thật đặc biệt để tôi toàn tâm toàn ý đặt tình cảm vào.
Vậy nên bây giờ tôi vẫn chọn cô đơn, cô đơn cũng tốt mà, sẽ chẳng phải đau lòng vì bất kỳ ai, tuy có đôi lúc hơi chạnh lòng một xíu. Thôi thì thương bản thân mình được bao nhiêu thì cứ thương, chạy theo một người không thương mình, không phù hợp với mình làm chi cho mệt mỏi.
Tôi thà chờ để được yêu đúng người, còn hơn bắt đầu dăm ba mối quan hệ hời hợt để rồi càng sợ và ngại phải bắt đầu với bất kỳ ai.
Rồi thể nào người ấy cũng sẽ đến, người sẽ cho tôi đủ đầy cảm xúc, không còn cảm giác cô đơn, trống trải mà thay vào đó là hạnh phúc, trọn vẹn.
Cũng đã 3 năm, cô đơn đủ lâu, cũng đủ mệt rồi, nhưng cứ tự nhủ lòng đã cố gắng ngần ấy thời gian rồi, cố thêm chút nữa cũng đâu có sao đâu
2020, kiên trì 10 chuyện nhỏ trong 1 năm, bạn sẽ thấy mình thay da đổi thịt
Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình.
Bớt nói là một loại bản lĩnh
Người nói quá nhiều về cơ bản là cái gì cũng thiếu, miệng quá dẻo thực ra lại rất tầm thường, động tác nhỏ thừa thãi quá nhiều phơi bày xuất thân cũng chẳng cao tới đâu. Cho dù chỉ là một người bình thường, bên ngoài quản tốt cái miệng của mình, bên trọng giữ vững cái tâm, bạn cũng sẽ nhận lại được một cuộc đời rực rỡ không giống với người khác. Trên thế gian này, người "ngầu" nhất chính là người biết cái gì tốt cho mình, sau đó âm thầm đi nỗ lực chứ không khoe khoang, khoác loác ra vẻ ta đây trong khi một chút bản lĩnh cũng không có.
Ăn ít là một loại nho nhã
Trong thất tình lục dục, phàm ăn là thứ khó khống chế nhất, nhưng khi bạn khống chế được nó, bạn có thể khống chế được cuộc sống của mình. Ý nghĩa quan trọng nhất của việc ăn ít là một quá trình luyện tập sự tự giác kỉ luật, giúp bạn giữ gìn được một cơ thể với một số đo hợp lý. Dẫu sao thì một người phàm ăn, phong thái trông cũng khác hẳn, một người trẻ với một cơ thể phát tướng, làm việc cũng sẽ không quá có thể kiên trì. Ăn ít một chút và ăn ngon một chút, đảm bảo mỗi ngày một đĩa rau, một đĩa hoa quả, ngoài việc có lợi cho sức khỏe, còn có thể làm đẹp da.
Lạnh lùng là một loại chuyên tâm
Những người quá quỵ lụy, để ý tới cảm xúc của người khác thường không có thời gian đi "vun trồng" cho bản thân, không có sức lực đi quan tâm cho mình, cũng không có may mắn gặp được một người tốt. Lạnh lùng không có nghĩa là bạc tình, bạc nghĩa, bằng cách này, bạn có xu hướng tình cảm và có trách nhiệm hơn với những người và việc xứng đáng, và có nhiều khả năng trao hạnh phúc và sự an toàn cho những người xung quanh hơn. Trên thế giới này, phần lớn những người thành công đều là người lạnh lùng, quyết đoán.
Sạch sẽ là một loại thái độ
Mỗi ngày đều nghiêm túc tắm rửa, gội đầu, thay quần áo, đem lại cho người khác cảm giác sạch sẽ. Khi bạn cảm thấy mình không đẹp, sạch sẽ là cách dễ dàng và hiệu quả nhất để thay đổi. Những người có vẻ ngoài sạch sẽ và một căn phòng gọn gàng luôn là một người tuyệt vời, đây cũng là nền tảng của sự thanh lịch. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn, nhưng nước sơn có đẹp, người ta mới có hứng thú đi tìm hiểu lớp gỗ bên trong.
Độc thân là một hình thức tăng giá trị bản thân
Duy trì những thói quen tốt, dùng tiền của mình mua đóa hoa cưới mà mình thích. Độc thân đồng nghĩa với một cuộc sống độc lập, là khoảng thời gian "tăng giá" tốt nhất của một người, dành thời gian cho việc đọc sách, công việc, vận động và du lịch, tất cả đều sẽ tạo nên bạn ở một phiên bản tốt hơn, một chút cũng không lãng phí, tương lai ngay cả khi đơn phương độc mã, bạn cũng vẫn có thể bất khả chiến bại.
Vận động là một loại nghỉ ngơi
Tập thể dục có thể cải thiện nồng độ hormone trong cơ thể, tăng tốc bài tiết dopamine và khiến bạn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, vì vậy tập thể dục hiệu quả cũng là một cách để nghỉ ngơi. Nói lời tạm biệt với khó khăn và nỗi buồn trước mắt, ngay cả khi bạn không thể thoát khỏi niềm kiêu hãnh trong quá khứ, hay những khó khăn hiện tại, chỉ cần bạn chạy bước đầu tiên, đó là một khởi đầu mới. Những người tay chân lạnh, thích uống nước nóng, hay chần chừ.... thực ra là bởi ít vận động.
Đọc sách, xem phim là một loại năng lực
Đi học, đọc sách là mở cho bản thân một con đường đi lên, làm việc nghiêm túc, nỗ lực kiếm tiền, thoát nghèo quan trọng hơn thoát độc thân. Thắng lợi là kết quả của tri thức + kiến thức + tầm nhìn, đừng tự ngụy biện cho mình, không học đại học hoặc không đọc nhiều sách, bạn nhất định sẽ thua. Khi bạn học cách đọc sách cho đúng, bạn có thể đạt tới trình độ "lời ít ý nhiều", yêu và đánh giá cao những thứ âm nhạc sâu sắc hơn, và rồi phim ảnh sẽ đưa bạn vào một thế giới mới, khiến bạn và cuộc sống đối xử với nhau dịu dàng hơn.
Tôn nghiêm là con đường cuối cùng
Tình yêu không cần tới sự báo đáp, chỉ cần gặp được đúng người, hãy tìm cho mình một giấc mơ anh hùng, công chúa giữa cuộc sống mệt mỏi, nhưng bất cứ lúc nào cũng đừng chấp niệm, níu kéo với người rời xa bạn và những chuyện không thể thay đổi, tôn nghiêm là con đường cuối cùng. Người sống không có tôn nghiêm, rất khó làm nên được chuyện lớn. Lòng tự tôn đôi khi trông có vẻ là thứ vô dụng nhất trên đời, nhưng không có thứ này bạn cũng khó mà làm nên chuyện. Bản thân lúc không có gì, cầu xin người khác đồng nghĩa với sự xấu hổ.
Chân thành là một loại cảnh giới
Những người tâm kế, mánh khóe đều là những người hạ đẳng, hơn nữa còn dễ bị nhìn thấu và vạch trần nhất. Chân thành là thứ đức hạnh không thể thiếu của người thượng đẳng, càng ưu tú càng chân thành, mới là cảnh giới cao nhất của cuộc sống. Trạng thái tuyệt vời nhất của cuộc sống chính là sự sôi động, rực rỡ bên trong sự lạnh lẽo buồn tẻ, bạn không cần ai phải hiểu bạn, chỉ cần mình hiểu được chính mình. Dáng vẻ nhiệt tình với cuộc sống của bạn dần dần sẽ khắc họa lên khuôn mặt bạn, khuôn mặt của bạn, chính là vận mệnh của bạn.
Không làm phiền người khác là một loại tu dưỡng
Bắt đầu từ ngày hôm nay, những việc liên quan tới mình hãy tự mình giải quyết, không ca thán, không nhờ vả, việc có thể dùng năng lực đi giải quyết thì đừng có lười không động não, có thể dùng tiền đi giải quyết thì đừng động tới quan hệ, ân tình. Xảy ra việc, đừng lúc nào cũng nghĩ tới việc đi tìm người khác, đi cầu người khác, lâu dần, người ta sẽ cho bạn là một người vô dụng, không có giá trị. Bắt đầu từ hôm nay, đổi "tôi không biết" thành "tôi có thể học", đổi "nhờ ai bây giờ" thành "Mình nên làm sao bây giờ", biến "nghe hiểu chưa?" thành "tôi nói cậu hiểu chưa?".
Kiên trì 10 chuyện nhỏ này, rồi bạn sẽ trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình!
.
~ Nguồn: Trí Thức Trẻ ~
“Chúng ta luôn quen nhìn lên trên và so sánh mình với những người sống tốt hơn, vậy nên, bất kể bản thân có bao nhiêu, cũng không thể khiến mình hạnh phúc. Nếu như chúng ta có thể nhìn xuống dưới, nhìn những người có ít hơn mình, thì bạn sẽ biết bản thân hạnh phúc tới nhường nào. Nhìn nhận cuộc sống như vậy thì dù ở trong cảnh nguy khốn, ta cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc. Bởi vì có được sinh mệnh này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc sống.
Cuộc sống có an nhàn hay không, không phụ thuộc vào việc đời sống vật chất có xa hoa hay không, mà là lòng ta có thanh thản, yên vui hay không. Nếu chúng ta có thể biết quý trọng những gì mình có, không màng danh lợi cao xa, lúc nào cũng biết “thỏa mãn”, “trân trọng phúc khí”,vậy thì hạnh phúc sẽ luôn ở bên ta.”
(Nóng giận là bản năng, tĩnh lặng là bản lĩnh)
TÔI ĐỘC THÂN, THI THOẢNG CŨNG SẼ KHÔNG VUI VẺ!
Viết bài : Bạn Học Tưởng | Dịch bài + video : @baosam1399 | Trích phim : 《Như Ý Truyện》 | BMG : Đợi chờ tóc em dài tới eo/待我长发及腰
Tôi từng đọc được một câu nói :
“Có bao nhiêu người đeo tai nghe nghe bài ca của chính họ, cô đơn chen chúc trên chiếc xe bus đông đúc, ngày ngày đêm đêm sống trong một thành phố không thuộc về họ.”
Hoá ra cô đơn cũng có thể được miêu tả cô đọng tới vậy.
Thành phố này quá rộng lớn, người đi đường xuất hiện ở khắp nơi, có điều bạn trước sau vẫn chỉ có một mình.
Có một người bạn độc thân rất lâu hỏi ngược lại tôi, một mình không tốt à?
Cậu có thể sắp xếp thời gian mọi lúc mọi nơi, cậu cũng sẽ không cần phải dồn hết tâm trí đi nghĩ tới việc phải thu hẹp khoảng cách để dung hợp giữa công việc và tình yêu.
Mỗi khi cậu rảnh rỗi, cậu có thể cùng cô bạn thân ngồi uống trà nói chuyện, nhìn ngó những anh chàng đẹp trai trên đường, mỗi ngày đều có thể nghe theo sở thích của bản thân, lười với việc phải đi lấy lòng người khác.
Đặt xong vé tàu, có một cuộc du lịch nói đi là đi, miễn sao là ông chủ gật đầu.
Cuộc sống của một người cũng có thể chứa đầy sự mê hoặc, nhưng ở nơi mà trái tim chất chứa đầy sự trống rỗng ấy, tới cuối cùng cũng không thể dùng sự bận rộng đến an ủi.
Cô đơn khiến trái tim biến thành một vật thể trống rỗng khoác lên mình một cái mã ngoài đẹp đẽ, bạn nhẹ nhàng gõ lên nó một cái, tiếng vang vọng lại chỉ có một mình bản thân nghe thấy...
Mọi người đều nói “Những đứa trẻ không có ô, chúng chỉ còn cách chạy nhanh về phía trước trong những ngày mưa.” Con gái trời sinh mỏng manh tựa nước, nếu như có người ở bên che mưa chắn gió cho bạn, thì lại cứ muốn phải cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì đây?
Nhưng nhìn chung con người là loài động vật cao cấp có thể cực kì nhanh thích nghi với hoàn cảnh, ngay cả con gái cũng như vậy.
Trong những ngày tháng họ quen dần với sự cô đơn, họ phải khiến cho bản thân mạnh mẽ giống như đang ở trong quân đội, ngày tháng lâu dần, họ cũng quên mất rằng bản thân cũng có quyền lợi được làm nũng.
Vậy vấn đề ở đây là, có phải là khi dộc thân quá lâu rồi, cung phản xạ của việc yêu và được yêu, có phải là dần dần bị kéo dài ra hay không?
Tất cả những sự giả vờ kiên cường, có phải đều là vì muốn che đậy đi sự cô đơn mà sản sinh ra sự lệ thuộc hay không.
Xác thực, khi chỉ có một mình, chúng ta đều chỉ cố miễn cưỡng sống qua ngày, sau đó thi thoảng sẽ có chút mất thăng bằng.
Không phải là bởi vì bạn tay chân vụng về, mà là có những khi cuộc sống khó mà toàn vẹn.
Giống như, ví dụ khi bạn tan làm về nhà, bạn nhất định sẽ không hao tâm tốn sức suy nghĩ xem sẽ làm một bữa tối hoàn mĩ thế nào, mà là trực tiếp nằm lên sô pha suy nghĩ tẹo nữa sẽ gọi ship từ quán ăn nào!
Có nhiều thực phẩm hết hạn hơn so với những thực phẩm chưa hết hạn trong tủ lạnh, bạn nhặt lấy những loại thực phẩm đã gần hết hạn, thầm nghĩ góp được thì gom vào đã. Hết hạn rồi cũng chẳng ai nhắc nhở bạn phải vứt đi, lâu ngày qua đi, chính bạn cũng quên mất việc ấy.
Quen với việc mỗi ngày thức đêm, những trạng thái có thể lướt xem đều xem qua mấy lần, đến cuối cùng cũng chẳng đợi được một ai đó có thể gửi một nói “Mau ngủ sớm đi” cho bản thân.
Rõ ràng bản thân sống một mình cũng rất thoải mái, nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy thực ra cũng cần một chút gòi bó trói buộc khiến bản thân an tâm, cũng muốn có được cảm giác lệ thuộc.
Tôi nghĩ, có phải là vì một mình bạn đã trải qua hết tất cả mọi đắng cay, hình như cũng chẳng có việc gì không tốt nữa rồi
“Một mình tôi cũng sống tốt lắm” thế là, bạn luôn nói như vậy
Chén rượu số 353:
"Đến tận bây giờ tôi vẫn cảm thấy bản thân còn chưa hoàn toàn lớn lên như cũ. Tôi không điều chỉnh được tâm trạng của mình, tôi vẫn là một bạn nhỏ gặp phải thất vọng liền muốn chạy trốn."
Weibo - Ưu dịch
Tôi và gia đình tôi từ nhỏ đã bị người ta ganh ghét, đố kỵ, nên đành phải bỏ đi xa rồi.
Giờ trở về cũng không ở yên được, chỉ vì lòng người đầy những mưu toan !
Tôi không hợp với kiểu người mưu toan và thủ đoạn, rất không hợp !
Những kiểu người ấy, tôi đã gặp nhiều, cũng chỉ như bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan và tan rồi hợp, hoàn toàn không bền. Có chăng bền cũng chỉ là do lợi ích nhất thời mà thôi !
Người tốt thì rất ít, nhưng người xấu mang mặt nạ người tốt thì cực kỳ nhiều. Phân biệt không dễ, đến khi nhận ra, thì bản thân cũng đã chịu thiệt rồi !
Tôi không oán trách hay cũng chả thèm tức giận, đơn giản bởi vì người tốt cho tôi thêm sự lương thiện, còn người xấu cho tôi biết, không thể dùng lời nói, hành động của họ để đối với người khác !
Một khi cảm quan con người một nhiều, thì phân biệt tốt, xấu sẽ rất bình thản, thong dong!
Còn nếu sau này, tôi không phân biệt được người tốt và người xấu, thì tôi cũng không trách ai cả. Bởi đơn giản, cảm quan tôi chưa đủ, thì tôi phải tiếp tục trãi nghiệm cuộc sống này. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Chắc sẽ có người nói tôi quá khó ? Xin thưa rằng, tôi không khó, cũng không dễ. Tôi chỉ muốn được sống đúng với cảm xúc và lý trí của mình thôi.
Tôi không bao giờ cho phép cái sai có thể được một nửa phần đúng. Tôi là vậy.
Nếu điều gì làm tôi phải nói, thì đơn giản là tôi muốn nắm thông tin đó. Người ta có thể trả lời hoặc lờ đi câu nói của tôi cũng được, có thể họ nghĩ họ quan trọng. Nhưng với tôi thì điều đó cũng chẳng mang một ý nghĩa gì, bởi đơn giản, tôi có thể tìm được nhiều người tốt hơn và tôn trọng tôi hơn. Đơn giản vậy thôi.
Và nếu có ai bắt chuyện với tôi mà tôi không trả lời họ. Đơn giản thôi, vì có thể tôi không nghe rõ họ nói, hoặc như họ đã làm gì khuất tất sau lưng tôi, nên sự im lặng của tôi cũng đơn giản là làm ổn định cảm xúc của tôi, so với những sự ấm ức mà họ đã gây ra thôi. Và bởi vì lý trí của tôi, không cho phép cảm xúc của tôi được phép giả tạo với người đã giả tạo với tôi, tôi không thể cùng họ nói tiếp được nữa. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Cuộc đời này không nhiều lần ta có thể làm người khác vui vẻ, hạnh phúc. Nên đừng mang những sự khó chịu, nhỏ nhen để làm hại đến một ai.
Chào thân ái.
Ngày sao Thổ không còn nữa vành đai.
Ngày một người vẫn còn ở đó, chỉ là không còn yêu bạn nữa thôi.
— — —
Lúc đưa mắt nhìn ra xa thẳm ngân hà, anh chợt nhớ đến những thông tin gần đây về Sao Thổ đang mất dần đi vành đai bao quanh mình.
Em có thấy tiếc không? Cho một tinh cầu đẹp đẽ duy nhất trong Thái dương hệ có cho mình vòng tròn ánh sáng bảo hộ, nay từng chút một, từng chút một, tan ra, và mất hút vào vũ trụ. Như chưa từng tồn tại.
Ngày nhỏ, mỗi lần đọc sách hay xem phim ảnh về những hành tinh lân cận chúng mình, anh thích nhất sao Thổ. Dĩ nhiên rồi. Cho dù lớn nhất như Mộc tinh, hay đỏ ngầu như Hoả tinh, hoặc sáng bừng như Kim tinh, thì vẫn không có một hành tinh nào đặc biệt như Thổ tinh khi có hẳn một người bạn song hành thường trực bên mình. Đó là vành đai ánh sáng như một thiên thần hộ mệnh để bảo vệ ngôi sao này bất kể ngày đêm. Và cũng không quá chủ quan khi anh dám nói rằng sao Thổ nghiễm nhiên trở thành “Hoa hậu” của các vì sao, nhờ chiếc “vương miện” ánh sáng của vành đai này đã luôn bên cạnh che chở.
Ấy vậy mà, sau mấy trăm triệu năm, khi trăm ngàn loài trên Trái đất đã diệt vong, nhưng sự chung thuỷ và kiên-tâm-ở-lại của vành đai và sao Thổ vẫn bất biến; thì đến hôm nay, những ngày đầu tiên của 2019, sự khắng khít không rời ấy bắt đầu có dấu hiệu lung lay.
Các nhà khoa học đã phát hiện ra bề mặt sao Thổ đang có lượng mưa kỉ lục không ngừng rơi xuống, làm tan rã dần những hạt băng nước kết thành vành đai. Và cái vòng tròn độc nhất vô nhị kia, sẽ sớm thôi, tan thành bụi nước, bốc hơi vào không khí. Vĩnh viễn mất đi. Để lại sao Thổ trơ trọi, cô độc, không ai chở che, không nơi nương nhờ.
Và em ơi, ngay cái giây phút anh biết rằng sao Thổ vẫn ở đó, vẫn xoay quanh Mặt trời, vẫn tồn tại nghiễm nhiên giữa Thái dương hệ; nhưng chỉ có điều, nó đã khác xưa, nó không còn vành đai bảo hộ nữa; mới chính là thời khắc buồn nhất của sao Thổ.
Và buồn nhất của anh.
Em có biết tại sao không?
Vì ngay giây phút biết rằng một người vẫn ở đó, vẫn sống chung một bầu trời, vẫn tồn tại trong cùng một thành phố; nhưng chỉ có điều, người đó đã khác xưa, người đó không còn yêu mình nữa… Mới chính là tuyệt cùng của đau khổ, mới chính là điều buồn nhất của anh đó.
Em có biết không?
Em không biết hay giả vờ không biết?
Ngày Thổ tinh mất đi chiếc vương miện ánh sáng.
Ngày chúng ta mất đi tuổi trẻ đẹp đẽ nhất của mình.
-
Quách Lê Anh Khang
Có những ngày lòng mình chợt buồn, giống nỗi buồn sao Thổ..
231. Vầng thái dương mà tớ thấy là vầng thái dương của 8 phút trước, mặt trăng mà tớ thấy là mặt trăng của 1.3 giây trước. Công trình kiến trúc mà tớ nhìn thấy trước đó một dặm là công trình kiến trúc của 5 micro giây trước. Ngay cả khi cậu đứng cách tớ một mét, cái tớ nhìn thấy cũng là cậu của 3 nano giây trước. Cậu biết không, những thứ mà con người chúng ta thấy được, thật ra đều chỉ là quá khứ!
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《故人叹》 trên NetEase Music
232. “Đợi đến độ tuổi khi yêu đương không sợ bị ba mẹ biết được, lại phát hiện ra không còn có thể gặp được người khiến bản thân động lòng!”
233. “Người trong hồi ức không được phép đi gặp đâu, vì nếu đi gặp người ấy rồi, hồi ức liền sẽ không còn nữa.” - Lô Tư Hạo
234. Nếu như cậu nghĩ là tôi dễ lừa, không sao cậu tiếp tục đi, tôi xem cậu biểu diễn
235. “Người chúng ta tín nhiệm nhất, dạy cho ta cách không được phép tín nhiệm bất kì ai.”
236. Biết làm không bằng biết nói, biết nói vĩnh viễn không bằng biết giả vờ!
237. Tôi cứ luôn nghĩ rằng khoảnh khắc khó khăn nhất không phải là khi bạn yêu mà không có được, mà là bạn hiểu rằng, bạn và người ấy không còn có sau này nữa. Sau này, người ấy đã từng cho bạn hay chưa từng cho bạn, đều sẽ đặt hết những cái tốt đẹp đó lên một người khác, mà bạn.. Đến tư cách đỏ hai mắt cũng không có!
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《可乐》 trên NetEase Music
238. Con người một khi đã quen với cô đơn, đó mới là chuyện bi thương hơn cả bi thương.
239. “Dẫu sao hỉ nộ ái ố của anh đều không phải là vì em!”
240. Quá trình trưởng thành chính là quá trình bạn bị kẻ khác “làm thịt”. Ra ngoài xã hội chính là quá trình bạn đi “làm thịt” kẻ khác!!
241. Năm tháng luân hồi xoay chuyển, cái mà tôi mất đi, thường không chỉ là “Thanh Xuân” và “Dũng Khí”.
242. “Cậu phải sống thật tốt tớ mới có thể hận cậu, nếu cậu sống không tốt.. tớ cũng không biết là nên hận cậu hay nên ôm lấy cậu.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《理想三旬》 trên NetEase Music
243. Trương Ái Linh từng nói rằng : “Muốn quên đi một người cần hai thứ, thời gian và người mới. Anh lựa chọn tình yêu mới, còn em thì lựa chọn thời gian.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《旧情人,我是时间的新欢》 trên NetEase Music
244. “Lí Bạch viết nhiều thơ như vậy, ông ấy có thể thuộc được tất cả à?”
“Người bất kham giống như Lí Bạch. Đoán rằng ông ấy viết xong rồi sẽ quên, chỉ những người phàm phu như chúng ta mới là những người không buông xuống được.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《醉诗仙》 trên NetEase Music
245. Cuộc sống không chỉ là những mặt tối tăm, mà còn có những món ăn ngon của quán hàng nhỏ, những chú mèo con ở góc phố ngã rẽ, những quả dưa hấu ngọt lịm, vực dậy tinh thần. Cuộc sống chính là những điều bất ngờ.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《Drunk and Confused》 trên NetEase Music
246. Những người thật sự lợi hại trên Thế Giới này phải là những người :
Nói dậy là dậy
Nói ngủ là ngủ
Nói làm việc là làm việc
Nói kiềm chế là kiềm chế
Nói không yêu là không yêu
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《星河》 trên NetEase Music
247. Con trai sẽ không vô duyên vô cớ mà tốt với bạn đâu. Nếu không phải là anh ta nhìn trúng bạn rồi thì cũng là nhìn trúng bạn của bạn! (*・_・)
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《暧昧》 trên NetEase Music
(To Be Continued...) | Vũ Bảo Sam dịch
Dân ngành Y và những ai vào bệnh viện nên cần tránh gì nếu sợ MA?
1. Cách nhận biết người ấy: thường họ sẽ mặc đồ bình thường như mọi người, nhưng nếu để ý kỹ sẽ ko thấy mặt hoặc chân, tay có đeo sợi chỉ đỏ hoặc trắng!!! Khi lỡ gặp người ấy, tốt nhất bạn nên im lặng như ko có gì xảy ra (một số trường hợp họ vẫn mặc đồ trắng, nữ thì tóc xoã mà trong bv thì chả ai xoã tóc cả, nên mọi người chú ý điểm này)
2. Đi thang máy: mọi người hãy lưu ý, khi đi thang máy trong bệnh viện, tốt nhất nên đi từ 2 người trở lên, tránh đi một mình (vì đôi lúc thang máy sẽ tự động chạy lên tầng mà bạn ko yêu cầu hoặc tự động mở cửa khi bạn ko bấm, đó ko phải là tự động đâu, mà là có người vào đấy)
3. Những chiếc xe lăn, băng ca tự nhiên lăn bánh mà ko ai đẩy (trường hợp này thường gặp vào buổi trưa hoặc buổi tối) thấy thì nên thờ ơ đi luôn, đừng lại đẩy về chỗ cũ mắc công mang hoạ
4. Những nơi ko nên đến nếu ko cần thiết: ICU (intensive care unit) hay còn gọi là phòng hồi sức tích cực, nơi đây là nơi vào rồi thì chỉ có 30% phục hồi đi ra, còn lại 70% là đi cửa sau hết, nên âm khí rất nặng!!! Thứ hai là nhà đại thể, nơi mà lưu lại những thi thể đã qua đời, nơi đây thì ai cũng biết rồi!!! Thứ 3 là khoa nội, nơi lưu trữ nhiều loại bệnh, cũng có nhiều người mất vì bệnh nặng!!! Thứ 4 là khoa sản, đặc biệt là phòng nạo phá thai, nơi những vong linh trẻ em sắp được chào đời nhưng vì lý do nào đó, chúng ko đc nhìn thấy ánh mặt trời, nên sự tức giận, uất khí rất lớn!!! Thứ 5 là những hành lang, cầu thang khuất bóng, hạn chế đi một mình vào lúc trưa hoặc tối!!!
5. Xe cấp cứu: tốt nhất là đừng nên đến gần vì những chiếc xe cấp cứu chuyên chở những người trong tình trạng hấp hối hoặc những người đã mất về với gia đình, nên âm khí cũng tích tụ tại những chiếc xe này khá nhiều, vi khuẩn nữa!!!
6. Khi vô bệnh viện, không nên nói những điều xui rủi hoặc nói đùa, ko nên cầm hoa và những vật tạo ra tiếng động lớn như chuông, lắc tay, vòng!!! Ko đc gõ chén, bát, dĩa hay bất cứ vật dụng nào!!!
7. Hạn chế mặc đồ trắng, xoã tóc, hoặc xịt nước hoa quá nồng !!!
8. Khi nằm trên giường bệnh mà mơ thấy có người đuổi thì nên cầu nguyện hoặc vái, nếu tiếp tục bị đuổi thì xin y bác sĩ cho đổi giường!!!
9. Không nằm ở những giường có con số 4 (nằm giường với con số 4, bệnh nhẹ thành nặng, bệnh nặng thì ko qua khỏi)
10. Đi trong bệnh viện nghe ai kêu tên mình hoặc kêu mình thì ko đc quay lại, mà đứng lại rồi nhìn nhẹ qua trái hoặc phải, nếu ko có thì bỏ đi ngay !!!!
Nguồn: Le Cong Thanh
--------------------------------------------------------------------------
😱😱😱Có ai sợ MA những vẫn muốn học Y không, hãy đăng ký ngay tại Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur cơ sở TPHCM
💟💟💟Đăng ký trực tuyến tại đây: https://bit.ly/2u7EyxY
Địa chỉ đào tạo: 37/3 Ngô Tất Tố, P.21, Q.Bình Thạnh
SĐT: 028.6295.6295 - 09.6295.6295
142. Mỗi khi có ai đó hỏi tôi, tại sao tôi lại không chịu yêu đương. Tôi đều lấy lí do là vì quá phiền phức mà gạt sang một bên, lại có người hỏi tôi rốt cuộc đã từng thích ai hay chưa, tôi cũng sẽ dùng một thái độ hời hợt để mà phủ định. Có rất nhiều bạn bè nói với tôi, có lẽ là bởi vì tôi vẫn chưa gặp được người mà tôi thật sự thích. Còn tôi lại không cách nào mở miệng nói với họ. Thật ra tôi đã từng gặp được người ấy rồi, gặp được người ấy quá sớm. Sớm đến nỗi tôi không kịp phân rõ, cũng không kịp nhận thức rõ ràng.
Trích từ phần bình luận trong bài hát《好好过》trên NetEase Music
143. Ảnh tôi không xoá, tôi chỉ là đã đặt mật khẩu cho chúng. Đồ tôi không vứt, tôi chỉ là đã cất chúng vào một chiếc vali rất to. Còn anh tôi cũng không quên, tôi chỉ là đem anh sắp xếp lại một chút, đặt vào những bản tình ca ấy, phát lên trong những đêm tôi không thể nào chợp mắt.
Trích từ phần bình luận trong bài hát《你就不要想起我》trên NetEase Music
144. Sau một thời gian rất dài em cũng hiểu ra rồi, lúc ban đầu anh nói câu xin lỗi với em, chẳng qua cũng giống như đài phát thanh ở sân bay thông báo đã làm lỡ mất chuyến bay của hành khách. Khi hai ta ly biệt anh nói rất cảm ơn em, cũng giống như ba đồng một nắp chai hồng chà và lời cảm ơn vì bạn đã mua nó.
Trích từ phần bình luận trong bài hát《勉为其难》trên NetEase Music
145. Có người hỏi tôi tương tư đến trình độ cao nhất là gì : Tôi đã từng gửi một tin nhắn “chúc ngủ ngon” gửi anh ấy, một đêm tỉnh dậy 4 lần nhìn điện thoại. Chính là cái cảm giác mờ mịt đáng sợ đến mơ cũng sẽ mơ về anh ấy hình như đã trả lời tin nhắn của rôi rồi. Sau đó thì tôi từ trong giấc mơ vùng vẫy trở lại lập tức cầm điện thoại lên xem. Cậu xem, đây có lẽ chính là sự thâm nhập sâu tận trong cốt tuỷ, đến giấc mơ cũng không chịu buông tha người ấy. Thế nhưng sau khi phân khai rồi thì sự nhớ nhung chỉ được gọi là “dư thừa.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《上心》 trên NetEase Music
146. Những phiền não của những năm tháng ấy đơn giản biết bao nhiêu, chẳng qua cũng chỉ là hôm nay chọn học văn hay là học lý. Chọn tiền đồ hay là chọn cậu.
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《匆匆那年》 trên NetEase Music
147. Có người hỏi tôi thứ đồ đã mất rồi khi tìm lại được liệu có còn cần nữa hay không, tôi nói tôi có một cái áo từng đánh mất chiếc khuy, đợi đến khi tìm lại được cái khuy ấy thì tôi cũng đã thay một cái áo khác rồi.
Trích từ phần bình luận trong bài hát 《放过自己》 trên NetEase Music
148. Đi qua dưới tầng lầu nhà em, tôi dừng xe lại. Em gửi cho tôi một tin nhắn. Em kết hôn rồi, đừng đến quấy rầy em nữa. Tôi không trả lời. Bởi vì tôi đã từng dùng xe đạp đưa đón em ba năm, còn anh ta chỉ dùng audi đưa đón em ba lần, câu chuyện về sau là hai người liền kết hôn. Dừng trước tầng lầu nhà em, cũng chỉ là thói quen cũ trong ba năm này. Tôi rất vui mừng, sớm như vậy đã nhìn thấu được em. Hôm qua em gọi điện cho tôi : Anh ấy ngoại tình rồi, em phải làm sao đây? Tôi nói : “Lúc em ngoại tình, có từng nghĩ đến tôi sẽ như thế nào không?”
Trích từ phần bình luận trong bài hát《说散就散》trên NetEase Music
149. “Tôi khuyên bạn vẫn là nên đi đánh trận chứ đừng đi yêu đương, bởi vì trong chiến tranh - nếu không phải chết thì cũng sẽ là sống. Nhưng phàm là tình yêu, bạn chết không được mà sống cũng không xong.” - Hitler
Trích từ phần bình luận trong bài hát《她说》trên NetEase Music
150. Một ông lão mang điện thoại ra quầy để sửa, nhân viên nói với ông rằng điện thoại không hề hỏng, ông lão bỗng nhiên bật khóc : “Vậy con trai tôi tại sao lại không gọi điện cho tôi.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát《爸爸妈妈》trên NetEase Music
151. “Người khiến em thất vọng sao có thể chỉ khiến em thất vọng một lần.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát《像风走了八千里》trên NetEase Music
152. “Con đường tình yêu của cậu không thuận lợi à?”
“Thuận lợi chứ, cả một con đường dài dằng dẵng là vậy mà cũng không có một ai đi qua.”
Trích từ phần bình luận trong bài hát《芒种》trên NetEase Music
153. Hồi còn học cấp ba có một lần tôi giật mình tỉnh giấc giữa giờ giải lao. Nhìn xung quanh liền phát hiện ra các bạn học khác đều đang nằm bò ra bàn để ngủ, trong tôi xuất hiện một cảm giác yên tĩnh lắm. Khoảnh khắc ấy tôi bỗng thấy rất cảm khái. Sau này sẽ không còn có thể như vậy được nữa, không còn có thể gặp được nữa rồi...
154. “Cậu sẽ gả cho anh ấy chứ?” - “Đương nhiên, đây là chuyện từ hồi cấp hai mình đã nhận định rồi.” ; “Vậy anh ấy sẽ cưới cậu chứ?” - “Không đâu, đây cũng là chuyện từ hồi cấp hai mình đã nhận thức được rõ ràng rồi.”
155. Giống như Lỗ Tấn đã từng nói : “Có rất nhiều con đường ta phải đi mãi đi mãi mới có thể biến thành một con đường.”
156. Chẳng bao lâu sau, tôi cũng sẽ rơi vào vòng tròn của sự mơ màng này, một bên ngưỡng mộ sự phồn hoa của kẻ khác , một bên lại thương tiếc cho sự vô năng của bản thân.
157. Cuộc sống vui vẻ nhất là cuộc sống của người khác. - {Xin Chào, Ngày Xưa Ấy}
158. Nếu như đem việc yêu thầm biến thành bài tập để làm, thời gian 6 năm cũng đủ tốt nghiệp thạc sĩ rồi. Vậy có thể tổ chức một kì thi tốt nghiệp không? Để cậu biết rằng tớ đã âm thầm hiểu về cậu bao nhiêu!
Trích từ phần bình luận trong bài hát《爱与不爱之间》trên NetEase Music
(To Be Continued...) | Vũ Bảo Sam dịch
NHỮNG BẠN HAY CHUYỂN TRỌ CHÚ Ý NHÉ
---------------------------------------------------------------------
1. Khi chuyển nhà, bạn nên dẫn theo 1 chú chó hoặc 1 em bé dưới 3 tuổi đến thăm ngôi nhà mới. Sau khi đến ngôi nhà đó nếu chú chó đi khắp nhà vẫy đuôi, hoặc bạn để em bé trên sàn mà đứa bé vẫn tự bò, tự chơi, điều này cho thấy nơi này là nơi tốt lành. Còn nếu chó không muốn vào, liên tục sủa hoặc em bé kêu khóc thì cho biết nơi này không nên ở lâu, nếu không mọi việc sẽ không thuận lợi.
2. Khi bạn ra khỏi nhà 3 ngày hoặc trên 3 ngày (khi mà trong nhà không có người ở nhé), khi bạn trở về nhà không nên rút ngay chìa khóa và mở cửa, trước tiên bạn nên gõ cửa mạnh 3 tiếng, sau đó đợi khoảng nửa phút lại gõ cửa tiếp 3 lần rồi hẵng mở cửa. Sau khi mở cửa bất luận là ban ngày hay ban đêm bạn đều nên bật hết đèn các phòng lên, khoảng 2 phút lại tắt đi rồi bật lại.
3. Khi bạn đi xa cần bắt xe khách, nếu như bạn là nam, khi lên xe phát hiện toàn là nữ mà vừa vặn lại có 7 người , chuyến xe này bạn không bao giờ nên đi. 1 nữ 7 nam cũng vậy. Thất dị vị vi thất sát (bảy người khác nhau bảy nỗi đau).
4. Khi ra khỏi nhà mà phải bắt xe khách, nếu vừa hay nhà bạn có một em bé dưới 3 tuổi , nếu em bé lên xe mà kêu khóc, bạn nên xuống xe ngay, quay mặt về phía đông niệm 10 lần: Giáp mộc.
5. Khi bạn gặp ác mộng, lúc tỉnh dậy việc đầu tiên không nên lau mồ hôi trên trán, mà nên thổi 3 hơi vào gối, dùng tay lau 3 lượt, lật gối lại rồi mới ngủ tiếp. Cơn ác mộng mình trải qua không nên để nhiều người biết.
6. Khi bạn ngủ nếu nghe thấy âm thanh lạ gọi tên mình, bạn không nên trả lời, mà phải kiểm tra thật kỹ lại xem có người thật không, nếu có người thì trả lời, nếu không thấy người thì nhất thiết không được trả lời. Nếu bạn lỡ trả lời thì phải cắn ngay vào đầu ngòn tay giữa cho rỉ huyết, nếu cắn không được thì dùng 1 chiếc kim chích cho rỉ ra một chút.
7. Khi ngủ khách sạn lúc vào phòng, trước tiên bạn nên hút 1 điếu thuốc, nếu không biết hút thuốc có thể dùng bật lửa bật lửa lên vài cái, mở cửa ra khoảng 1 phút.
8. Khi nhìn thấy rắn giao phối, ngay lập tức hướng về phía rắn nhổ 3 bãi nước bọt và niệm 10 lần: Ngọ hỏa.
9. Đêm ngủ mà nghe thấy tiếng khóc kì lạ của trẻ em, mà tiếng khóc cứ liên tục, khi trời sáng tìm một cây lớn ở gần đó khắc tên và ngày tháng sinh âm lịch của mình lên đó.
10. Sau khi ăn cơm tối nên có thói quen rửa bát ngay, sau khi rửa xong cũng không nên để đọng nước ở trong. (Không nên hỏi tại sao vì có những điều không thể hỏi tại sao).
11. Khi có mâu thuẫn với người khác , đừng bao giờ cãi nhau vào sáng sớm, đặc biệt là trong chuyện làm ăn và xây cất nhà cửa, rất nhiều người buôn bán làm ăn không biết rằng buổi sớm mà khó chịu thì cả ngày không buôn bán được.
12. Trên đường đêm muộn về nhà, tốt nhất không nên hát, có người cho rằng hát lên sẽ thấy mình can đảm hơn, nhưng thực ra không phải vậy nó chỉ bộc lộ ra sự cô đơn và sợ hãi, giống như câu cá, bạn thở khí ra là mắc câu vậy. Bạn có thể hút thuốc hoặc tự làm mình tức giận lên.
13. Không nên mở dù (ô) ở trong nhà, đặc biệt là dù màu đen và màu trắng, nếu không có muỗi thì khi ngủ đừng nên mắc màn.
14. Trong nhà không nên treo quá nhiều gương, đặc biệt là phòng ngủ, người phụ nữ rất dễ phạm sai lầm, gương tốt nhất nên treo ở nhà vệ sinh.
15. Nếu như bạn liên tục gặp ác mộng hàng đêm, hoặc đều mơ những giấc mơ giống nhau, lấy 1 quả trứng gà, 1 miếng ngọc sáng để bên cạnh gối.
16. Nếu đêm muộn phải ra đường, tốt nhất nên nuôi một chú chó đen, để nó làm bạn trên đường ban đêm với mình.
17. Nếu bạn cảm thấy nửa năm gần đây vận số rất kém, sóng này chưa lặng sóng sau lại tới thì tốt nhất bạn nên đi du lịch một thời gian hoặc chuyển nhà. Nếu không sẽ có tai họa nghiêm trọng.
18. Cảnh báo những người mà cả tháng không thấy ánh sáng mặt trời, tốt nhất nên ra ngoài đi dạo, bạn ở trong nhà 1 ngày thì dương khí bị âm khí chiếm lĩnh một chút, dương khí cần ánh sáng mặt trời. Mắt của người nhiều âm khí khi tiếp xúc với ánh sáng sẽ bị khó chịu.
19. Nếu ban đêm cần tìm nơi ngủ nhờ, đừng ngủ nhờ ở những căn nhà cũ tối tăm ẩm ướt hoặc những nơi đất miếu. Ở những nơi này dễ bị nhiễm tà khí.
20. Không nên đi tiểu , đi tè trên cầu (nhất là nam ở VN hay mắc tật này).
21. Khi ăn cơm không được cắm đũa ở giữa bát cơm.
22. Trong sân nhà không nên trồng: cây dâu tằm, liễu rủ, tre (trúc), bạch đàn, hoa huệ. Đây là những thực vật có nhiều âm khí.
23. Giường trong phòng ngủ không nên đối chuẩn với cửa. Đây là cách xếp đặt để tế người mất.
24. Đi xa về nhà đêm đầu tiên không ngủ được lại gặp ác mộng, thức dậy thấy mình bị ốm, đừng ngại hãy lấy 1 con dao đã “xử” động vật để ở dưới giường, đương nhiên nếu vẫn không khỏi thì nên đi viện.
25. Trong ngày 30 Tết không nên tùy tiện vãi đường, hoa quả, gạo trên đường, trong các ngày lễ Tết càng không nên cãi nhau, nếu bố mẹ thường như vậy con cái sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều.
26. Khi nằm viện, nằm trên giường tuyệt đối không nên nhìn vô hồn lên trần nhà. Khỏi bệnh xuất viện về nhà tìm một ngã tư cởi áo ra thay áo khác rồi về.
Điều kỳ diệu của đống lộn xộn này là nó khiến đầu óc mình thực sự thông suốt.
Tội phạm hoang tưởng
Việc giết người, đối với người bình thường, dó là một tội lỗi. Nhưng đối với bản thân kẻ giết người, đó có thể là một "sứ mệnh thiêng liêng".
Bài viết được trích và dịch từ Chương 6 của quyển sách Inside the Minds of Serial Killers: Why They Kill của tác giả Katherine Ramsland. Bài viết có thể có từ ngữ, nội dung và hình ảnh gây khó chịu, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Bài ca chết chóc
Từ tháng mười năm 1972 đến tháng hai năm 1973, một loạt vụ giết người xảy ra quanh Santa Cruz, California. Nạn nhân bao gồm bốn người đi cắm trại (bị giết trong một vụ thảm sát tập thể), một linh mục, một người đàn ông đang đào đất trong vườn, một cô gái đi nhờ xe, một người quen và vợ, và một người mẹ với hai đứa con (cũng bị giết chung). Cảnh sát bắt được hung thủ chỉ vài phút sau khi hắn đã giết nạn nhân thứ mười ba, hắn là Herbert Mullin (một số nguồn ghi là Mullen), 25 tuổi.
Không lâu sau người ta phát hiện hắn đã từng phải nhập viện năm 1969 vì cạo tóc và tự thiêu sau khi nghe những giọng nói nhưng đã được xuất viện. Nhập viện và lại xuất viện, hắn trở thành kẻ lang thang. Theo lời khai, hắn đã dừng sử dụng thuốc kháng thần và sau đó “nghe thấy” một giọng nói thôi thúc hắn giết người. Hắn tin là trái đất “hiểu” tỉ lệ tử đang quá thấp và đang khơi mào thảm họa tự nhiên để khắc phục tình hình. Vì vậy, nhiệm vụ được trao cho Mullin để cứu người dân California khỏi trận siêu động đất có khả năng phá hủy và nhấn chìm cả bang xuống biển. (Có lúc hắn gọi là “lục địa của tôi”.) Hắn có thể làm điều này bằng cách tạo ra “thảm họa nhỏ”. Hắn quyết định “ca bài ca chết chóc” để thuyết phục mười ba người hoặc là tự sát, hoặc là chấp nhận làm vật hy sinh (hắn bảo họ nói chuyện với hắn bằng ngoại cảm). Bằng một con dao, súng trường, súng lục, và gậy bóng chày, hắn tấn công nạn nhân một cách ngẫu nhiên cho đến khi bị cảnh sát bắt được. Được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng, hắn cho rằng mình vô tội với lý do rối loạn tâm thần. Dù vậy, bồi thẩm đoàn phát hiện ra rằng hắn hoàn toàn tỉnh táo và buộc tội hắn hai điểm ở án giết người cấp độ một và tám điểm ở án giết người cấp độ hai (và một loại khác được thêm vào sau này).
Có rất nhiều kẻ giết người bị loạn tinh thần khi thực hiện hành vi giết người, nhưng hiếm khi tòa tuyên bố hắn vô tội vì lý do mất lý trí. Điều này có thể thấy trong một số vụ án lo ngại bị cáo sau khi được thả có nên bị giam ở bệnh viện tâm thần. Nhưng luật pháp cũng ghi nhận chứng loạn tâm thần, một chứng bệnh tâm lý, không nhất thiết biểu thị mất lý trí. Một người có thể bị ảo tưởng khi gây án nhưng vẫn nhận thức được việc mình làm là sai. Đó là lý do luật sư bào chữa ở cả hai bên đều dựa vào chuyên gia tâm lý để chứng minh bị cáo đang ở trạng thái tâm lý nào khi gây án.
Ý chí phạm tội (mens rea)
Hệ thống luật pháp dựa trên quan điểm con người là những tác nhân lý trí có thể tự do lựa chọn hành động trong đa số sự việc, và vì thế con người phải chịu trách nhiệm và có thể bị trừng phạt. Tuy nhiên, chuyên gia tâm thần khẳng định rằng phần lớn hành vi còn người được quyết định bằng những yếu tố vượt ngoài khả năng điều khiển và nhận thức của họ. Vì vậy, tội trạng có thể được giảm nhẹ ở một mức độ nào đó, chứ không phải hoàn toàn. Mặc dù một người có thể có khách quan tội phạm (actus reus - hành động gây án) họ có thể không sở hữu ý chí phạm tội (mens rea - khả năng có ý định gây án, thừa nhận sai lầm, và biết trước kết cục). Cả hai điều kiện đều cần thiết để quyết định một người có chịu trách nhiệm hình sự hay không.
Hướng điều tra chủ chốt trong vụ án có liên quan đến rối loạn tâm thần là xác định trạng thái tâm thần của bị cáo tại thời điểm xảy ra vụ án và chứng bệnh tâm thần đó có liên hệ đến hành vi gây án hay không. Quan điểm này có từ thời Hy Lạp, nhưng chính xác hơn, thuật ngữ bị cáo rối loạn tâm thần của Mỹ xuất phát từ một vụ án ở Anh năm 1843. Daniel M’Naghten cảm thấy mình bị quấy rối bởi những điệp viên tưởng tượng và để trả đòn phủ đầu, hắn bắn chết thư ký của Thủ tướng (nhầm tưởng đó là Thủ tướng). Hắn có ý định giết người, nhưng nhận thức của hắn bị hư hỏng nặng đến nỗi tòa phán quyết hắn không biết rằng mình đã làm sai. Đáp trả dư luận dậy sóng, hội đồng hoàng gia xem xét lại vụ án và lập ra tiêu chuẩn để đánh giá bị cáo có mất lý trí hay không: “tại thời điểm gây án, bị cáo chịu ảnh hưởng của một căn bệnh tâm thần, và không biết bản chất và ý nghĩa của việc mình đang làm, hoặc bị cáo biết việc mình đang làm, nhưng lại không nhận thức được việc đó là sai.” Bệnh tật và khuyết tật đã cướp đi năng lực tự do lựa chọn của một người, và sự trừng trị của pháp luật là không đủ để họ cảm thấy đắn đo.
Tại Mỹ, nhiều năm liền có những cải tổ, bao gồm việc thêm lưu ý rằng dù một người có thể nhận thức được tính chất phạm tội của hành vi, họ vẫn bị thúc ép thực hiện hành vi ấy. Nói cách khác, một người có thể có sự điều khiển sai lệch đối với hành động của mình, điều này có khả năng là do những chứng bệnh tâm lý nhất định. Một số kẻ giết người hàng loạt được bào chữa là hoặc không có khả năng nhận thức hành động sai trái, hoặc không có khả năng điều khiển hành vi. Các chứng rối loạn nhất định thường dẫn đến mất chức năng hoạt động. Trước khi mô tả chúng, hãy so sánh một vụ án được phán là bị cáo bị mất lý trí với một số vụ khác bị cáo không thể thoát tội.
Dị thường
Khi cảnh sát đến một nông trại 195 mẫu bên ngoài Plainfield, Wisconsin vào năm 1957 để nói chuyện với người độc thân lập dị Edward Gein vì nghi ngờ dính líu đến một vụ cướp, hắn không có nhà. Họ nhìn xung quanh và vào nhà bếp ngoài trời, thấy một cái xác mặc đồ được treo lên trần. Khi nhìn kỹ hơn, họ rất sốc khi phát hiện đó là một thi thể phụ nữ không đầu, bị rút nội tạng, treo ngược. Họ tự hỏi liệu người đã chết này có phải là người bán hàng bị mất tích tên Bernice Worden. Họ cũng nghĩ tới ba năm trước có người mất tích tên Mary Hogan, bị bắn và mang đi.
Bên trong nhà, họ phát hiện một cảnh tượng kinh tởm: đệm ghế được làm bằng da người, một hộp chứa bảo quản bộ phận sinh dục nữ, một hộp khác chứa bốn cái mũi phụ nữ, một dây nịt được làm bằng núm vú, một quả tim trong cái túi gần lò nướng, hộp sọ từ một số đầu lâu, ruột trong tủ lạnh, mặt nạ người chết từ chín phụ nữ được bảo quản, một bộ da phụ nữ đầy đủ có cả bộ phận sinh dục, một khuôn mặt có da đầu tóc đen (sau đó được xác định là của Mary Hogan), đầu của Worden ở giữa hai tấm nệm, và một đôi môi treo trên sợi dây. Khi mọi thứ đã được thu thập, có thể thấy Gein, một người sống ẩn dật có vẻ vô hại, cất giữ bộ phận cơ thể của ít nhất mười lăm phụ nữ trong nhà hắn. Hắn cũng làm phòng ngủ của người mẹ quá cố thành một miếu thờ được bảo quản hoàn hảo để tưởng nhớ bà.
Khi bị thẩm tra, Gein sẵn sàng thừa nhận trộm bộ phận cơ thể của xác phụ nữ mới chết từ nghĩa trang suốt mười năm. Hắn cũng đã giết Bernice Worden và Mary Hogan, vì họ có kích thước phù hợp mà hắn cần để làm bộ áo da người (hắn mặc nó để nhảy múa dưới ánh trăng). Hắn có vẻ không nhận thức được việc mình làm là sai. Vụ án kỳ dị này thu hút truyền thông quốc tế, nhất là những ai nghiên cứu tâm lý học tội phạm, và họ cho rằng Gein được nuôi dạy bởi một người mẹ áp bức, đạo đức chủ nghĩa, giờ bà đã chết, sau khi người bố rượu chè và anh trai của hắn chết vài năm trước đó. Bà đã dạy hắn rằng tình dục là một thứ đồi trụy và hư hỏng, “gây ra” sự thiếu cân bằng tâm lý. Vì vậy, hắn trở nên mơ hồ đối với tình dục. Hắn thích đọc sách về giải phẫu người, ăn thịt người, và thí nghiệm Nazi, dùng những cái đầu bị teo để trang trí căn nhà của mình (hắn còn cho trẻ em xem nữa).
Tại phiên điều trần năm 1958, Gein được phán mắc bệnh tâm thần và được đưa vào viện tâm thần vô thời hạn. Mười hai năm trôi qua và hắn được định là đủ khả năng trình tòa vì tội giết Bernice Worden. Thẩm phán Robert Gollmar phán hắn có tội với tội danh giết người cấp độ một, nhưng trong giai đoạn chịu tội, Gein lại được phán vô tội vì lý do mất lý trí và phải nhập viện lần nữa. Năm 1974, hắn trình kiến nghị, cho rằng mình đã bình phục và cần được thả tự do. Kiến nghị của hắn bị bác bỏ. Hắn chết vì suy hô hấp năm 1984 và được chôn bên cạnh mẹ mình.
Peter William Sutcliffe thì không may mắn như vậy. Hắn bị bắt năm 1981 sau sáu năm điều tra ở Anh vì tội giết người dưới cái tên “the Yorkshire Ripper” (Kẻ đồ tể xứ Yorkshire). Vụ án bắt đầu từ những cô gái mại dâm, với những bức thư ký tên “Jack the Ripper” được gửi đến cảnh sát, cùng lời lẽ khiêu khích tương tự. Nhưng những vụ giết người này còn tàn bạo hơn của Red Jack, và ít thường xuyên hơn. Một xác phụ nữ được phát hiện ở Leeds năm 1975 bị đập vào đầu đến chết bằng búa, và bị đâm khắp cổ, ngực, và bộ phận sinh dục mười bốn lần. Một nạn nhân khác được tìm thấy vào ba tháng sau, nhưng phải mất một năm sau thì hắn mới tiếp tục thực hiện bảy vụ giết người trong vòng mười lăm tháng. Tất cả đều bị đánh bằng dùi cui và bị chém. Ở một số vụ, hung thủ cắt xẻ bộ phận sinh dục của nạn nhân, ban đầu nạn nhân là gái mại dâm, nhưng phạm vi nhanh chóng lan rộng ra nữ nhân viên và sinh viên đại học. The Ripper cũng chuyển sang dùng tuốc nơ vít, đâm vào mắt nạn nhân. Có những người sống sót nhưng phải chịu biến dạng cực độ.
Khi được lấy lời khai bởi cảnh sát vì nghi ngờ chèo kéo gái mại dâm, Peter Sutcliffe, 35 tuổi, đã kết hôn, và từng là nhân viên nhà xác, có một cái búa đầu tròn và hai con dao (hắn đã cố giấu chúng trong bụi cỏ). Khi bị thẩm tra bởi Tổ điều tra Vụ án the Ripper, trong vòng mười sáu tiếng hắn thừa nhận thực hiện hai mươi vụ tấn công đâm chém và mười ba vụ giết người. Trong xe tải của hắn, cảnh sát tìm thấy một tờ ghi chú: “Trong xe tải này là một người đàn ông có tài năng thiên phú tiềm ẩn có thể gây chấn động cả đất nước, có năng lực sục sôi có thể lấn át những ai xung quanh.” “Tinh tiết giảm nhẹ án” của hắn dựa trên lời khai rằng giọng nói của Chúa phát ra từ một ngôi mộ mà hắn đào ra lệnh cho hắn phải giết gái mại dâm: Hắn có một “nhiệm vụ thiêng liêng” (và cả một lịch trình trả thù vì bị một người phản bội). Cả hai bên đều đồng tình rằng hắn mắc chứng tâm thần phân liệt hoang tưởng, nhưng tòa vẫn cho rằng hắn hoàn toàn tỉnh táo khi tấn công nạn nhân. Hắn bị khép tội giết người và nhận mức án tù chung thân.
[...]
Rối loạn tâm thần
Bệnh tâm thần cực độ bao gồm những cảm xúc, hành vi, suy nghĩ, niềm tin kỳ dị và nhiễu loạn có thể gây ảnh hưởng đến khả năng hoạt động của một người trong công việc và các mối quan hệ, thường sẽ cô lập người đó. Ở các dạng nghiêm trọng, nó có thể khiến một người trở nên nguy hiểm đối với người khác và/hoặc với chính bản thân họ. Từ giữa thế kỷ mười chín, tâm thần học đã cố gắng phân loại bệnh tâm thần ở từng người, và điều này đã được chính thức hóa ở một số văn bản [...].
Chứng rối loạn tâm thần thường thấy nhất, tâm thần phân liệt (schizophrenia), được xác định dựa trên sự lẫn lộn giữa suy nghĩ và lời nói, đôi lúc trở nên mãn tính. Chứng bệnh này xảy ra đồng đều giữa nam và nữ, và thường là ở độ tuổi mười lăm đến ba mươi lăm. Nghiên cứu cho thấy yếu tố di truyền có ảnh hưởng, một người được di truyền khuynh hướng mắc bệnh có thể bị kích hoạt bởi tác động bên ngoài.
Tâm thần phân liệt thường khiến người bệnh bị ảo tưởng làm nhiễu loạn thực tế của họ. Ví dụ, “Railway Killer” (Kẻ giết người trên đường tàu) Angel Maturino Resendez, 40 tuổi, cho rằng nhiệm vụ của hắn là cưỡng hiếp và giết chín người ở ba bang, vì họ độc ác. Resendez cũng tin là hắn có thể đi lại khi đang ngủ, trở nên vô hình, và thay đổi khí hậu. Hắn nghĩ rằng lý do hắn trốn được cảnh sát trong hai năm là nhờ tốc độ siêu nhiên của mình và sự bảo hộ của Chúa. Hắn bảo chó dò tìm của cảnh sát không muốn chạm trán “thiên thần sói-hổ với diện mạo của một con khủng long”. Bồi thẩm đoàn bác bỏ lời biện hộ mất lý trí của hắn và hắn bị khép tội giết người cấp độ một.
Nghiên cứu cho rằng nguyên nhân của tâm thần phân liệt là dị biệt về hóa học hoặc cấu trúc của não bộ. Những triệu chứng ban đầu bao gồm cảm giác căng thẳng, rối loạn giấc ngủ, và mất đi hứng thú. Ở giai đoạn tồi tệ nhất, con người trải qua ảo tưởng, ảo giác, và rối loạn ngôn ngữ. Một số người mắc bệnh sẽ phát triển khuynh hướng bạo lực, đặc biệt là những ai trải qua ảo giác mệnh lệnh như Mullen và Sutcliffe đã khai.
[...]
Tâm thần phân liệt là chứng bệnh suốt đời chưa có thuốc chữa. Thuốc kháng thần có thể giúp ổn định hóa học não bộ, nhưng phải được sử dụng dưới sự giám sát chặt chẽ. Có rất nhiều vụ án mà hung thủ đã dừng thuốc. Trên thực tế, một số người mắc bệnh tâm thần phân liệt được cho là đủ khả năng thực hiện một số giai đoạn của quá trình phạm tội, bao gồm tự bào chữa. Colin Ferguson, hung thủ của vụ giết người tập thể vào một buổi chiều ở giờ cao điểm tại đường sắt Long Island, là một ví dụ. Một người khác, dù không đến mức độ đó những vẫn muốn tự bào chữa là “Unabomber” Theodore John Kaczynski, người đã giết ba người và làm bị thương hơn hai mươi người khác bằng một loại vụ đánh bom bằng thư từ. Hắn cũng viết một bản tuyên ngôn dài 35,000 chữ chống lại thế giới hiện đại và bị bắt vào năm 1996.
[...]
Một dạng rối loạn tâm thần khác là rối loạn xúc động lưỡng cực (bipolar affective disorder), từng được biết đến với cái tên rối loạn hưng cảm-trầm cảm (manic-depressive disorder). Đó là chứng rối loạn tuần hoàn dựa trên những thay đổi tâm trạng đột ngột từ hưng cảm sang trầm cảm, và người bệnh có thể có những giai đoạn cảm xúc mạnh và năng lượng cao khiến họ cảm thấy siêu nhiên. Họ đi không ngơi nghỉ suốt một quãng thời gian dài, có những suy nghĩ lớn lao, và có thể hoàn thành khối lượng công việc lớn. Tuy nhiên, họ sẽ ngay lập tức chuyển sang trạng thái trầm cảm nghiêm trọng, đôi lúc còn kèm theo ảo giác và ý nghĩ tự tử. Có thể họ nghe thấy những giọng nói ở một trong hai giai đoạn, nhưng ở khoảng giữa hai giai đoạn, họ cảm thấy bình thường.
Là người khác làm
Trong giới chuyên gia sức khỏe tâm thần, việc chẩn đoán chứng rối loạn đa nhân cách (dissociative identity disorder - DID) được ghi trong quyển DSM-IV thay cho tên gọi cũ trước năm 1994 (multiple personality disorder - MPD). Căn bệnh này thường bị nhầm lẫn với tâm thần phân liệt vì có nhân cách bị chia cắt. Ý nghĩa của DID là một người bị phân chia thành nhiều nhân cách khác nhau và hai hoặc nhiều hơn hai nhân cách phụ cùng chia sẻ một cơ thể, mỗi nhân cách có một danh tính riêng và thay phiên điều khiển tính cách và hành vi. Người ta tin rằng đây là kết quả của một chấn thương tâm lý (ngay cả điều này vẫn còn đang được tranh luận), như là lạm dụng tình dục, và thường phát sinh trước năm tuổi. Ở một mức độ nào đó, như một số chuyên gia đã viết, “nhân cách thay thế” trỗi dậy để bảo vệ “nhân cách cốt lõi” trước những cảm xúc quá mãnh liệt. Một số nhân cách thay thế xuất hiện để hình thành những động lực bị cấm.
Trong những năm 1980 và đầu những năm 1990, DID là một phương pháp trị liệu để đối phó với những ký ức bị kìm nén. Chuyên gia chỉ ra rằng ký ức chấn thương không được ghi nhớ vẫn còn có năng lượng để bộc phát thành các triệu chứng như trầm cảm, tê dại, đa cảm, và phản ứng với những kích thích nhất định từ môi trường có thể chạm đến ký ức đó. Đôi lúc còn có cả những hồi tưởng mơ hồ. Những người này có thể “thoát xác”, mất liên hệ với thực tế, bỏ qua những nỗi đau thể xác, và chịu đựng một cơn hoảng loạn bất ngờ. Họ cũng sẽ mắc phải rối loạn ăn uống và một số thói nghiện ngập, và ngược đãi người khác hoặc chính bản thân họ. Nhìn chung, họ gặp vấn đề với chuyện tình cảm và có thể bị rối loạn tình dục và rối loạn giấc ngủ.
Mặc dù tính xác thực của DID vẫn còn gây tranh cãi, rất nhiều tội phạm đã nhìn ra tiềm năng giảm nhẹ tội, và có khi còn thoát được tội. Một số kẻ giết người hàng loạt cho rằng mình có một nhân cách khác trong cơ thể để trốn tránh trách nhiệm. Ví dụ, John Wayne Gacy, người đã giết ba mươi ba chàng trai trẻ dưới tên “Jack Hanley”, một nhân cách thay thế. Sau khi nhận tội và vẽ bản đồ tầng hầm bên dưới căn nhà nơi cất giấu hơn hai mươi nạn nhân, hắn “thoát xác” và giả vờ rằng Hanley đã thực sự vẽ bản đồ. Tuy nhiên, mánh khóe này không thành công và hắn nhanh chóng phải từ bỏ, dựa trên một chẩn đoán tâm thần - ngất xỉu khi uống rượu tạo điều kiện cho một “động lực không thể cưỡng lại” mỗi lần hắn giết người. Điều này cũng không mang lại kết quả tốt đẹp cho hắn.
[...]
Nhắc đến việc làm giả một nhân cách “xấu” khiến hắn giết người, kẻ sát nhân thường được liên hệ nhất là Kenneth Bianchi, thành viên của một nhóm tên là “Hillside Stranglers” (Những kẻ bóp cổ bên sườn đồi). Họ bắt đầu hành động ở Los Angeles vào năm 1977, và trong một vài tháng, chín phụ nữ bị sát hại và vứt xác dọc theo lòng đường bên sườn đồi. Nhân chứng đã nhìn thấy hai người đàn ông cùng với một nạn nhân, nghĩa là có nhiều hơn một hung thủ gây án. Người phụ nữ thứ mười bị bỏ bên trong cốp xe của cô, nhưng phải đến vụ án chết hai mạng người ở Bellevue, Washington, cảnh sát mới có đầy đủ đầu mối dẫn hướng điều tra đến Kenneth Bianchi và em họ của hắn, Angelo Buono.
Khi Bianchi ngồi tù, luật sư bào chữa của hắn nhờ bác sĩ tâm thần John Watkins khám cho hắn. Watkins cho Bianchi vào trạng thái thôi miên, khiến hắn thừa nhận gây ra các vụ giết người và khai ra em họ mình, rồi hắn cho rằng mình bị MPD. Vì hắn giết người dưới tên “Steve Walker”, hắn không có khả năng hầu tòa. Ba chuyên gia khác cũng bị thuyết phục với trường hợp của Bianchi.
Bên công tố đã thuê chuyên gia riêng, bác sĩ Martin Orne, người biết rằng cảnh sát đã điều tra ra “Steve Walker” là tên của một sinh viên đại học mà Bianchi đã trộm danh tính để làm giả quá trình chẩn đoán. Để bẫy hắn, bác sĩ Orne nghĩ ra một kế: ông nói với Bianchi rằng đa số người mắc MPD có nhiều hơn hai nhân cách, và không lâu sau “Billy” xuất hiện. Bianchi cũng giả vờ chạm vào một người giả tưởng không có ở đó, nhưng ảo giác không phải là một triệu chứng, và cơ quan thẩm quyền đã biết rằng Bianchi đang diễn kịch. Dưới sức ép, hắn thừa nhận lừa gạt cảnh sát. Điều này tạo điều kiện cho công tố khép tội hắn với bảy vụ giết người và buộc tội em họ hắn. Năm 1983, tòa kết tội Buono với chín vụ giết người với chín bản án tù chung thân.
Một vấn đề đã nảy sinh tại phiên tòa của Arthur Shawcross, kẻ bị truy tố giết mười phụ nữ ở Rochester, New York, từ 1988 đến 1989. Dù hắn đã thú nhận chi tiết, luật sư bào chữa vẫn biện hộ hắn “vô tội vì lý do mất lý trí”. Để được coi là mất lý trí ở bang New York, Shawcross phải chứng minh tại thời điểm gây án, hắn chịu phải một căn bệnh hoặc tổn thương tâm thần khiến hắn hoặc không biết mình đang làm gì, hoặc không nhận thức được việc mình làm là sai.
Luật sư bào chữa thuê bác sĩ Dorothy Lewis, bác sĩ tâm thần và là chuyên gia về ảnh hưởng của các chứng rối loạn lên hành vi bạo lực. Lewis tin rằng Shawcross gặp chấn thương tâm lý vô cùng nghiêm trọng khi còn bé và mắc chứng động kinh thùy thái dương chưa hoàn thiện làm chặn ký ức. Những cơn động kinh chỉ xảy ra dưới những tình cảnh đặc biệt, như là khi hắn ở một mình với gái mại dâm vào ban đêm. Shawcross hỗ trợ bà bằng cách chấp nhận thôi miên, và bà đã quay phim lại để đưa ra trước tòa. Lewis rất tức giận khi tổ bào chữa không thể lấy được bản quét não mà bà cần để chứng minh vụ án dưới góc độ thần kinh học. Bà cũng không biết rằng một chuyên gia biện hộ khác cũng đã thẩm tra Shawcross cùng lúc đó - điều này có thể đã ảnh hưởng đến những gì Shawcross nói với bà. Vì thế, hy vọng sử dụng hắn làm ví dụ cho lý luận của bà trở nên rắc rối.
Bác sĩ Park Dietz, bên công tố, cho rằng Shawcross mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội (antisocial personality disorder), không được coi là rối loạn hay tổn thương tâm thần gây cản trở nhận thức. Hắn nhớ đầy đủ các vụ án của mình để cung cấp chi tiết và đầu mối cho cảnh sát tìm ra hai nạn nhân nữa. Hắn cũng đã cố gắng tránh né điều tra và tránh vây bắt, vì vậy hắn biết điều hắn làm là sai và có thể khiến hắn bị bắt giam. Trên thực tế, hắn đã từng ngồi tù vì tội giết người tình dục. Kết thúc phiên tòa dài năm tuần, thầm phán ra quyết định Shawcross hoàn toàn tỉnh táo và khép tội hắn với mười điểm tội giết người cấp độ ha. Hắn nhận mười bản án hai mươi năm tù đến tù chung thân.
Lão Gió
Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp Là Hạnh Phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp Là Sai Lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp Là Viển Vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp… Là Nuối Tiếc.
-st /Kim/ Photo: Kim by Tú Tú Hôm qua đi chùa cầu nguyện vài điều!
#1790
Em có biết a thích nhất điều gì ở em không Suzi ?
A thích vết bớt trên khuôn mặt em.
A thích giọng cười của em tuy a chưa nhìn thấy e cười nhưng a nghĩ khi e cười sẽ rất đẹp 😁
Nhưng tiếc thay, a chỉ là kẻ thay thế cho họ những lúc e buồn e mới cần đến a. A buồn....
Nhật ký ngày 20/03/2019 0:26
Lão gió