“Cứ nghĩ quá khứ trải qua nhiều mất mát thì hiện tại họ sẽ biết cách trân trọng ,nhưng bây giờ tôi mới hiểu ra,trân trọng thật sự là một phẩm chất, hoàn toàn không phải từ kinh nghiệm.”- st. @cayeutinh
Acquired Stardust

Discoholic 🪩

ellievsbear
Cosimo Galluzzi
noise dept.
One Nice Bug Per Day
Xuebing Du

Kiana Khansmith
NASA
cherry valley forever
🪼
Keni
Monterey Bay Aquarium

Andulka
Cosmic Funnies
tumblr dot com
i don't do bad sauce passes
Today's Document
taylor price
YOU ARE THE REASON

seen from Malaysia

seen from Ukraine

seen from United States
seen from Germany

seen from United States
seen from Finland

seen from Malaysia

seen from Brazil
seen from United States

seen from Malaysia

seen from Poland

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Singapore

seen from United States
seen from Azerbaijan

seen from Malaysia

seen from United States
seen from United States

seen from United States
@yourmine520
“Cứ nghĩ quá khứ trải qua nhiều mất mát thì hiện tại họ sẽ biết cách trân trọng ,nhưng bây giờ tôi mới hiểu ra,trân trọng thật sự là một phẩm chất, hoàn toàn không phải từ kinh nghiệm.”- st. @cayeutinh
có đôi khi tôi không hiểu mình nghĩ gì, mình là người như thế nào thế nhưng lại có thể tích tụ nhiều mâu thuẫn trên người như thế, giống như nút thắt ở cuộc len, gỡ hoài không ra, tháo mãi chẳng được, một là cắt bỏ, còn không cứ thế ngày qua ngày đến khi bạc màu, đến khi biến mất.
“Người đến bên đời ta, ắt là duyên. Gặp được là duyên, đi cùng là duyên. Chia xa, giận hờn, từ bỏ cũng là duyên. Chỉ một chữ “duyên” mà có khi phải học cả một đời, để ngay cả trước một nghịch duyên cũng có thể cười.”
(Dương Thuỳ)
“ Vô vàn lần trong phần ba đoạn đời, tôi đã cười chỉ để mình không khóc. ”
written by Tâm Giao
from annngn
Sài Gòn
Trong một đoạn tình cảm, khi cậu thích cô ấy, cậu phải cho cô ấy đủ cảm giác an toàn, đó là cái cơ bản nhất, việc nên làm nhất, cũng là bổn phận của cậu, nghĩa vụ của cậu.
Rất nhiều cô gái rất dễ dàng mất cảm giác an toàn, lúc cần cậu có thể tìm thấy cậu, đó là một trong những cảm giác an toàn mà cô ấy cần.
Mặc dù tôi cũng không biết cảm giác an toàn rốt cuộc là thứ gì, nhưng tôi cảm thấy, tôi đã yêu cô ấy, thì nên ở bên cô ấy, chiều chuộng cô ấy, bảo vệ cô ấy.
Thực ra, đối với những người thiếu cảm giác an toàn mà nói, sở trường họ giỏi nhất chính là trốn tránh và giả ngốc.
Mỗi khi cảm thấy đối phương dường như không còn để ý đến mình nữa, họ sẽ lặng lẽ thu hồi trái tim của bản thân, giả vờ rằng, ừ, tôi cũng không để ý đến cậu nữa rồi, tôi cũng không thích cậu như thế nữa rồi.
Vì vậy, cảm giác an toàn mới là thứ nữ giới dùng cả đời để theo đuổi. Nếu cô ấy không cảm nhận được cảm giác an toàn từ cậu, vậy cô ấy rất có khả năng rời bỏ cậu mà đi.
Nếu cậu thật sự rất yêu rất yêu một cô gái, cậu có thể tặng cô ấy món quà tốt nhất, đó chỉ là một phần " thực" của cảm giác an toàn, làm cho cô ấy cảm nhận thấy rằng bản thân được yêu thương; cho cô ấy hiểu rằng bản thân là người được cậu kiêm định lựa chọn.
______________________
Edit bởi Đào Mục (group weibo VN)
Hôm nay đi làm gặp 2 trường hợp nên chia sẻ cho mọi người coi
Trương hợp 1: Có 2 vợ chồng đi siêu thị, vào tới chỗ bán nước suối, ông chồng mới cầm 1 chai lên và định bỏ vào rổ. Thì bỗng nhiên cô vợ quay sang và kêu:
"Ê, làm gì đó"
" Anh lấy 1 chai nước suối về bỏ tủ lạnh uống"- Anh chồng bảo.
"Khỏi, mua nước này mà uống"- Nói xong cô vợ lấy 4 chai Sting bỏ vào rổ.
Trường hợp 2: Cũng 1 cặp khác mình không rõ vợ chồng hay bồ. Cô kia bảo anh đó lấy 2 3 chai nước ngọt mua về uống. Thế là anh kia bốc 3 chai bỏ vào rổ, cô kia thấy thì bảo:
"Kêu lấy chai màu vàng sau lấy màu đỏ"
"Anh muốn uống cái này" - Anh bảo.
"Đ* m* đã nói là lấy màu vàng rồi mà còn cãi hả"- Cô la rõ to.
● Suy ra đã yêu thương nhau, thì nên dành cho họ những sự tôn trọng tối thiểu, đàn ông nhiều người họ biết cách nhường nhịn lắm chứ. Mà các cô, các chị lại đòi hỏi nhiều hơn, ít nhất nên tôn trọng họ ở chốn đông người nhé các chị gái :)
““Vụ ông cụ đầu tư 600 tỷ vào Cocobay là ví dụ điển hình của đòn bẩy tài chính, một thứ mà dân chơi chứng khoán, bất động sản rất hay dùng. Tiện thể, thầy chỉ cho các em xem nó là như nào. Đúng như từ đòn bẩy, kỹ thuật đầu tư này sẽ cho bạn mua số hàng có giá trị lớn hơn nhiều lần so với vốn bạn có. Ví dụ bạn có 1 tỷ đồng, người ta sẽ cho bạn vay thêm 2 tỷ để mua 3 tỷ tiền hàng, với lãi suất 10% chẳng hạn, và sau một thời gian nhất định, giả dụ 1 năm, sẽ có 2 trường hợp sau. 1. Hàng tăng giá 30% lên 3.9 tỷ, bạn bán đi. Trả lại ngân hàng 2 tỷ vốn, 200 triệu lãi. Bạn còn lãi 700 triệu. Coi như lãi 70% trên vốn. 2. Hàng giảm giá 30% còn 2.1 tỷ, bạn không muốn bán cũng phải bán. Trả lại ngân hàng 2 tỷ vốn, 200 triệu lãi. Bạn còn nợ 100 triệu. Trường hợp 2 được bọn Mỹ đặt cho một cái tên rất mỹ miều và rùng rợn là margin call. Có cả phim, mời gúc gồ. Khi bạn được mời mua nhà, mời mua cổ phiếu, mời đầu tư, cò luôn trình bày phương án 1 cho bạn, và luôn lờ đi phương án 2. Tuy nhiên đời không như mơ. Rất nhiều nhà đầu tư, nếu như không muốn nói là đa số, rơi vào trường hợp 2. Đừng nghĩ họ ngu nhé, có một cao thủ ngành tài chính, tóc bạc phơ dù còn rất trẻ, cũng đang ngồi tù vì vậy đó. Ông cụ mua 600 tỷ Cocobay cũng làm vậy thôi: Vốn gần 200 tỷ, vay 402 tỷ, mua 600 tỷ tiền nhà với hy vọng có dòng thu nhập 60 tỷ mỗi năm và nhà lên giá. Lãi vay ngân hàng thì mỗi năm phải trả độ 45 tỷ. Ví dụ nhà lên giá thành 1000 tỷ thì cụ bỏ túi ngon ơ 400 tỷ lãi trên vốn 200 tỷ. Cụ chả ngọng đâu. Nhưng làm sao cụ giỏi bằng 3 tay chơi lão luyện là ngân hàng, nhà nước và chủ đầu tư được. Cụ chỉ là con gà trong ván tá lả đủ 4 tay. Sau 2 năm êm đềm hạnh phúc, dòng tiền của cụ cân bằng đẹp như mơ. Cụ lấy tiền thuê nhà trả lại vừa đủ cho ngân hàng, thì đùng một cái, chủ bảo thôi xoá bài làm lại, chơi ván khác. Thành ra bây giờ cụ có 600 tỷ tiền ảo, cụ vay 330 tỷ (trả được hơn 70 tỷ vốn rồi), và cụ phải trả mỗi năm khoảng 35 tỷ lãi cho ngân hàng. Nhưng chủ đầu tư dừng trả lãi cho cụ. Bây giờ vòng quay tài chính bắt đầu đè bẹp cụ. Chỉ một năm nữa, cụ sẽ vay ngân hàng thành 365 tỷ, chưa kể nếu cụ nợ quá hạn, lãi suất siêu cao, cụ có thể bị nợ đến 402 tỷ. Nhà cụ thì ảo, 600 tỷ đó thực ra giá trị thật tối đa 200 tỷ. Cụ bán cho là được 300 tỷ đi. Cụ trả ngân hàng xong vẫn nợ 102 tỷ, còn 200 tỷ vốn của cụ thì mất trắng. Mà cụ cứ càng kiện cáo cụ càng chết, vì nhà cụ bán không ai dám mua. Ngân hàng thì nó nắm luật bằng 1000 cụ. Money never sleeps. Cụ cần thời gian, còn ngân hàng và chủ đầu tư không có gì ngoài thời gian. Kiện 2 năm chứ 10 năm chúng nó vẫn hầu cụ được. Thế mới tài. À tài ở đây là ba thằng kia, không phải cụ. Mà người ta có câu: Khi người có tiền gặp người có kinh nghiệm, thì người có kinh nghiệm sẽ có tiền và người có tiền sẽ có kinh nghiệm. Chỉ lo là không biết cụ còn thời gian để xài kinh nghiệm không, vì chu kỳ bất động sản là 10 năm…” (st)”
—
“Nhớ mãi những lần dại yêu, người ta im lặng mình lại gắng nói nhiều, người ta bận rộn chẳng muốn trả lời, mình cứ cuồng tay nhắn tiếp. Để rồi mình luôn là kẻ ở lại sau những cuộc vui, luôn ngơ ngẩn đợi chờ những câu từ ngọt ngào chẳng bao giờ tới lượt.”
— Khải Vệ
Trên mạng nhìn thấy một đoạn văn như thế này:
“Cậu đã từng nghĩ tới dáng vẻ của bản thân khi có một ngôi nhà sẽ như thế nào chưa?
Tôi đã từng nghĩ qua rồi. Khi đóng cửa, quay đầu lại nhìn thấy một cái sô pha chiếm cả nửa diện tích phòng khách, đệm dựa không cần phải là cái rất cao, thế nhưng nhất định phải thật mềm thật mềm. Cái nồi hầm thức ăn trong nhà bếp đang kêu ùng ục, món sườn nóng trong nồi toả ra hương thơm nhức mũi. Trời sắp tối, ánh sáng của màn đêm phản chiếu lên cánh cửa thuỷ tinh pha lê trong suốt, tôi buông quyển sách trong tay kém rèm cửa sổ vào, đột nhiên nghe thấy tiếng “lạch cạch” cửa mở, anh bước vào nhà đem theo mùi khí lạnh cười cười rồi nói : “Anh về rồi đây.” Tôi bước qua ôm lấy anh, giống như ôm cả Thế Giới vào tay.”
Đoạn văn này, tôi xem lại ba lần, cực kì cảm động, tôi nghĩ - đây có lẽ chính là cuộc sống hôn nhân lí tưởng nhất mà các cô gái muốn có.
Mong rằng một ngày nào đó chúng ta cũng có thể gặp được người ấy, người ấy sẽ thể khiến cậu tin tưởng vào tình yêu, tin tưởng vào hôn nhân, bởi vì có người ấy, giống như là có cả “Thế Giới” trong tầm tay.
@baosam1399 dịch
Cảm giác thế nào khi bạn buông tay người mà mình yêu?
1. Khi bạn đã yêu thực sự một lần, cuối cùng lại chia tay, thì sau đó bạn sẽ rất khó thích thêm một ai khác, bạn không muốn tốn thời gian, cũng không muốn hiểu thêm nữa. Nó giống như khi bạn viết một bài văn, khi bạn viết sắp xong, cô giáo bạn bỗng nói chữ bạn quá xấu nên xé mất bài văn của bạn và bắt bạn viết lại một bài khác. Tuy bạn vẫn nhớ rõ mở bài và thân bài nhưng bạn sẽ lười viết lại, vì viết một bài văn thôi dường như đã tốn hết sức lực của bạn rồi, chỉ còn thiết một cái kết nữa thôi, bạn lại phải viết lại từ đầu.
2. Không bao giờ phải vắt óc nghĩ xem, “Hôm nay em nên dùng chủ đề gì để bắt chuyện với anh đây?”
3. Chân chính buông tay chính là, không phải unfriend Facebook, càng không xóa tin nhắn, cũng không cho số điện thoại bạn vào blacklist, mà là vẫn giữ nguyên nick bạn ở đó nhưng sẽ không bao giờ nói một câu nào với bạn nữa, bạn gọi điện vẫn sẽ nghe máy, nhưng nói xong sẽ cúp ngay lập tức chứ không tíu tít quấn lấy bạn cả nửa ngày như trước, tình cờ gặp bạn cũng chỉ cười khẽ rồi bước đi. Chân chính buông tay là yên lặng không một tiếng động, buông tay càng phô trương càng biểu lộ sự do dự của bạn.
4. “Anh đi rồi, thật là tốt, bằng không sẽ luôn phải lo lắng lúc nào anh sẽ ra đi.”
5. “Anh thực sự rất yêu em, nhưng kiếp này, anh chỉ đi cùng em được tới đây thôi.”
6. Unfriend, block, xóa mọi ghi chép nói chuyện, xóa mọi hình ảnh trong máy, xóa mọi hình ảnh đã up, xóa mọi status, xóa mọi tin nhắn, ngay cả những ca khúc mà người ấy từng giới thiệu cũng xóa cho bằng sạch. Xóa bỏ mọi thứ, không phải vì oán giận, mà là vì lo rằng bản thân khi vô tình nhìn thấy, sẽ không nỡ buông tay nữa.
7. Giống như một chồng xếp gỗ bạn đã xếp nhiều năm, bỗng nhiên đột ngột đổ sụp. Mặc dù có thể nhặt nhạnh và xây lại, nhưng sẽ không còn nữa những động lực cũng như phấn khởi như lần đầu dựng lên nó.
8. Que kem vừa mua rớt xuống đất, bài luận viết xong quên save lại, wifi hàng xóm đổi pass, điện thoại đầy pin lại hết tiền, quần áo mới mua đã dính dầu mỡ. Và, em nấu sẵn đồ ăn chờ anh về ăn cùng, anh lại nói anh đã ăn no.
9. Xa xôi thật nhiều, băn khoăn thật nhiều, nhớ nhung thật nhiều, những lời không nói thật nhiều. Nỗi đau, nỗi buồn, anh đều không nhìn thấy.
10. Giống như miếng xương cá hóc ở cổ, vất vả nuốt xuống được nhưng họng vẫn sẽ đau.
11. Đôi mình trở thành hai người xa lạ quen thuộc nhất.
12. Gom đủ thất vọng rồi thì phải ra đi thôi.
13. Nói với tất cả mọi người rằng bản thân đã từ bỏ, lại quên nói với chính mình.
14. Từ nay về sau, trên thế giới chỉ còn hai loại người: Giống cô ấy, và không giống cô ấy.
15. Ban ngày mạnh mẽ thuyết phục bản thân rằng người ấy không thích hợp với mình, người ấy không tốt. Tối đến lại chợt nghĩ tới người ấy thật là tốt. Cái cảm giác ấy giống như trong lòng trống trơn, không tìm thấy lí do để chống đỡ nữa, làm gì cũng không còn động lực, cứ mê man, mơ hồ, mịt mờ. Cũng giống mỗi ngày tính thức dậy lại phát hiện ra vẫn còn là nửa đêm.
16. Như thể bạn vẫn đang ở nhờ nhà người khác, vì thời gian rất dài nên bạn lầm tưởng và coi nó là nhà mình. Hiện tại, chủ nhân căn nhà yêu cầu bạn chuyển đi, bạn mang theo mọi thứ và chuyển ra ngoài, cuối cùng không tìm thấy nhà nữa.
17. Rõ ràng là bản thân buông người ấy ra, lại như thể cả thế giới vừa từ bỏ mình.
18. Từ bỏ một người có cảm giác gì ư? Giống như bạn phóng hỏa đốt ngôi nhà bạn đã ở rất lâu, rồi sau đó bạn nhìn đống tro bụi và tàn tích mà tuyệt vọng. Bạn biết đó là nhà bạn, nhưng bạn đã không thể quay về nữa.
19. Đã nghĩ anh là quê hương, vậy mà cuối cùng lại thành nơi em lưu lạc.
20. Không hiểu sao vừa chớp mắt một cái người ấy đã không còn là của tôi nữa…
21. Em và anh vốn không duyên phận, tất cả là do em cố chấp chống đỡ.
Nguồn: Weibo
Bây giờ thì không sao rồi chị. ❤
Cre: Bà 8 KPOP
Có người lấy cả thanh xuân
Mình tương tư chút ân cần nên cho.
Có người hứa cả đời lo
Mà mình lại chẳng đắn đo lắc đầu.
Cuộc đời là những chuyến tàu
Người đi, kẻ ở cách nhau chữ “tình”.
©Nắng Lạnh
Ấy mà đôi lúc chênh vênh
Nhìn đi nhìn lại, quẩn quanh riêng mình.
Trông chờ kẻ khác làm chi Người ta đau khổ cũng vì yêu sai Cứ đi hối hả miệt mài Rồi khi ngã xuống chẳng ai ngoái nhìn.
©Nắng Lạnh
Bỗng một đêm trở dậy Hạnh phúc hóa mây bay Điều từng thương đến vậy Cũng rơi tuột khỏi tay…
©Nắng Lạnh
Bỗng một ngày thức giấc Hình như mình mất nhau Trái tim buồn chất ngất Và lòng thì rất đau…
©Linh Tumblr
Và nữa đêm thức dậy Tìm mặt trời của nhau Ngàn vì sao vừa thấy Hỏi “ giấc mơ có sầu”… @dtt1987
Một hôm trong cơn mộng Mơ mình nắm tay nhau Hôn lên từng kẽ tóc Cùng đi đến bạc đầu..
Nhưng mộng thường qua mau Chỉ nỗi đau ở lại Và hai từ mãi mãi Chẳng có thực trên đời.
©Nắng Lạnh
Việc anh cứ bất thình lình đến và đi quá nhiều lần sẽ tạo cho em một thói quen không còn chờ đợi. Mà sẽ chẳng có mối quan hệ nào tha thiết cả, nếu ở đó người ta chẳng chờ đợi điều gì.
- An Trương -
@antruong23
Thời điểm mình cắt đứt hết thảy mọi liên lạc giữa cả hai, là vì đã biết kể từ nay về sau bản thân chỉ chọn giữ lại khoảng thời gian êm đềm đã từng vì sự có mặt của một người mà sống vô lo vô nghĩ.
#880
Mình vô cùng thích tiếng tin nhắn Line vì từng xem một bộ phim ngắn của Top "the secret message" nếu sau này tụi mình có một chút gì đó hơn tình bạn, hãy trò chuyện trên Line có được không...?
^^
“Ranh giới giữa quan tâm và làm phiền mong manh lắm, chỉ khác nhau ở một điểm là người nhận có cần nó hay không.”
Câu nói hay (st)