1. Tôi rất hay nhớ những ngày ngồi đong đưa chân trông dì gọt táo…. Dì tôi mất vào một mùa thu, cách đây vài năm rồi. Mà nỗi buồn kéo dài đến nỗi bây giờ nhắc lại mẹ vẫn giữ dáng vẻ chẳng nguyện lòng
2. Năm bà ngoại mất, tôi tám tuổi. Hôm đưa tang kết thúc, ba và tôi đứng tại bến sông nắm tay nhau nhìn sang bờ bên kia thật lâu, ba hỏi rằng “ con học trên lớp thế nào ”, tôi trả lời “ bà không về nữa ”
3. Trước ngày ông ngoại mất, đầu óc đã không còn minh mẫn, chị gái tôi chăm ông tay đầy vết thương, nhưng chị chưa bao giờ buồn và hờn giận. Tôi cũng thế, khi ấy trưởng thành rồi, mỗi buổi chiều nhìn ông chỉ thù hằn chính mình vì không cách nào thay đổi được. Những ngày cuối cùng ấy ba vẫn ngồi cạnh luôn luôn, có một lần tôi đứng nhìn ra hiên nhà thấy ông trên ghế, ba ngồi ở bậc thềm chẳng nói gì cả, chỉ nhìn dòng sông trước mặt châm chậm trôi đi
Khung cảnh đau buồn ấy đã in sâu vào lòng tôi rồi kéo dài mãi mãi. Ba tôi bảo rằng “ đừng nghĩ nhiều, con người khi đủ hạn định đều phải rời đi ”
4. Vào lúc rạng sáng, em họ tôi lay dậy bảo “ bà nội mất rồi, vừa mất ”. Khi ấy tôi chuẩn bị đã lâu vẫn không khỏi bàng hoàng. Mọi điều trên đời dường như hữu hạn. Tôi đã ở cạnh và cùng ba chăm sóc bà từ bé, ngồi trên giường có ô cửa sổ nhìn ra mặt hồ, nắm bàn tay, cùng nhau nhuộm vải. Bà cháu chúng tôi đã hạnh phúc cả đời rồi
5. Ông nội tôi mất vào buổi trưa, chỉ yếu dần trong ba ngày ngắn ngủi. Khi ấy tôi vừa về nước, chị gái ở xa, mẹ nằm viện, ba rất bận vào ban ngày, nhà chẳng còn ai, tôi đã ở cùng ông trong ba ngày ấy. Chỉ có ba ngày, nhưng chưa từng quên cảm giác vừa giặt khăn bằng tay và khóc, khăn rất bẩn nhưng tôi không ghê sợ, chỉ cảm thấy trong lòng tràn ngập xót xa. Trước ba ngày ấy, có một lần ông ngã khi từ bàn đi đến giường, khi ấy tôi nhận ra năm tháng trôi đi chính là điều kinh khủng. Ông tôi thích đạp xe vòng quanh thị trấn, vốn dĩ rất hiền lành, là một người kiệm lời và vô cùng độc lập. Ba lần ông cháu tôi gần nhau nhất là hôm ông nấu chè trứng gà bảo tôi phải ăn vì ngon lắm, khi ông bổ cho tôi quả dừa và ba ngày cuối cùng kia
Từng điều tốt đẹp trong đời người ta cứ thế mà lần lượt rời đi mãi mãi….
Hôm nay tôi khóc rất nhiều. Kí ức này rõ ràng một lần nữa vì đêm qua nhìn thấy dòng chữ mới nhất của chị Maika Elan bắt đầu bằng “ Tin Buồn…. ”. Những nỗi đau như thế, là loại nỗi đau biến thành nỗi buồn thương và từng ngày đục khoét lòng người tan thành trăm mảnh….