" Con người có hai con đường có thể đi, một là con đường buộc phải đi, một là con đường muốn đi, bạn buộc phải cất bước vững vàng trên con đường buộc phải đi, mới có thể đi con đường mà bạn muốn đi."

Discoholic 🪩

No title available

izzy's playlists!
Mike Driver
trying on a metaphor
No title available

JVL
hello vonnie
Stranger Things
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

No title available
taylor price
DEAR READER

tannertan36

Kiana Khansmith
dirt enthusiast

pixel skylines
NASA

PR's Tumblrdome
almost home

seen from India
seen from India
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United Arab Emirates

seen from France

seen from United States
seen from Pakistan

seen from Türkiye
seen from Canada

seen from Singapore

seen from Albania
seen from France

seen from United States
seen from Türkiye
seen from Canada
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
@shuxtyn
" Con người có hai con đường có thể đi, một là con đường buộc phải đi, một là con đường muốn đi, bạn buộc phải cất bước vững vàng trên con đường buộc phải đi, mới có thể đi con đường mà bạn muốn đi."
" Con người có hai con đường có thể đi, một là con đường buộc phải đi, một là con đường muốn đi, bạn buộc phải cất bước vững vàng trên con đường buộc phải đi, mới có thể đi con đường mà bạn muốn đi."
Xem đời cho bạn quả quýt mà thấy đồng cảm quá trời.
Khi mà cô con gái nói rằng, em ko thể sống ntn được, bố mẹ em sẽ khóc mất.
Khi em bé nói, mình dừng thôi, em yêu anh, nhưng cũng yêu em. Em kiệt sức rồi.
--
Thực ra bố mẹ nào chắc cũng có khả năng để lại phức cảm tâm lý cho con mình; như tôi cũng bị một xíu về father complex, dẫn đến phụ thuộc cảm xúc khi yêu đương, dễ rơi vào lòng luẩn quẩn của mối quan hệ toxic. Hồi đấy, khi mà ny tôi làm tôi bức bối đến phát điên, cảm thấy chỉ có chết đi mới có thể thoát khỏi những lời buộc tội vô lí của cậu ấy, giây phút tôi gần như sắp làm tổn thương mình, tôi đã nghĩ là ôi mày làm gì với chính mày thế này? Mẹ sẽ khóc mất. Mẹ vất vả nuôi mình, chiều chuộng mình, chăm lo cho mình từng tí, đâu phải để mình chịu cho người khác đối xử như thế này? Mình dùng vất vả của mẹ mà lớn, không ai được làm mẹ đau lòng, chứ đừng nói đến thông qua việc đối xử tệ với mình, làm cho công lao hy sinh của mẹ bỏ sông bỏ bể.
Có hai lần tôi muốn chết, hai lần đấy mẹ đều là người cứu tôi lại, một cách vô hình, và lại rất hữu hình.
Tình yêu của bố mẹ có lẽ là nền tảng đầu tiên để một đứa nhỏ biết yêu chính mình. Lòng tự trọng của đứa nhỏ, cũng được bố mẹ đặt nền móng đầu tiên. Và vì yêu nhau, bố mẹ và con cái đã cứu nhau không biết bao lần trên đời này.
Giây phút người mẹ ngồi ngoài phòng chờ con gái bị ngạt khí ga, người ta bảo, cô đã cứu em ấy, người mẹ lại nói, là em ấy cứu cô, nó biết cô không chịu nổi nếu nó không còn, nên đã sống.
Trời ơi khóc quá trời khóc...
Tình yêu ấy, đúng là một thứ bảo hộ vô hình và mạnh mẽ; mình ai chả mắc sai lầm, nhưng tình yêu thật sự sẽ lèo lái đưa mình vượt qua khó khăn. Cậu dám để mình không toàn vẹn, vì cậu có tình yêu nâng đỡ.
In the end, love is the way.
Hạnh phúc được chia nhỏ và đều, vào những điều chẳng còn nhìn nhận rõ là điều hạnh phúc ở đấy.
Nhìn thấu ra một mình, một trời, đôi lúc những điều đi qua ấy.. lại là điều hạnh phúc vẫn mong.
Tháng 8 hoa sữa nở, bó hoa sen của người bán rong bên đường.
Phụ nữ không phải không biết ngoại tình mà bởi vì là không thích, không phải là không có cám dỗ chỉ là không muốn chạm vào thôi. Cuộc sống này ai cũng có thể phản bội nhưng phụ nữ lại không muốn phản bội lại tôn nghiêm của chính mình.
Đừng nghĩ chỉ đàn ông mới có cám dỗ, phụ nữ chẳng ít hơn là bao. Nhưng có người lựa chọn nắm lấy thì cũng có người lựa chọn vứt đi, vì phụ nữ mình hiểu rõ một điều thứ mà dễ dàng thay lòng chỉ có thể bỏ đi mà thôi.
Retouch: Sa
Tới tận bây giờ, tôi không nhớ nổi mình than rằng “buồn quá” bao nhiêu lần nữa, nhiều quá, đếm không xuể.
Vậy mà khi con người ta buồn thật, tự nhiên chẳng còn sức để than vãn nữa. Khi đó, tựa như cách mà ta cố sống mấy ngày cuối cuộc đời vậy, lý trí đấu tranh chống lại cái chết, nhưng cảm xúc lại không dừng sợ hãi, chốn chạy bởi thứ cùng tên với nó… -Cá Yêu Tinh
Thật ra dối trá cũng tốt, so với việc phải lắng nghe câu "tôi biết em ổn", tôi thà rằng nghe những lời có lệ như là "em có ổn không" hay giả dối như là "tôi luôn bên em mà".
Hiểu rõ ai đó không phải là cái cớ để bạn không cần phải quan tâm tới họ.
@cayeutinh
"Đa phần, người ta trưởng thành không phải vì những mối quan hệ khắc cốt ghi tâm, mà là bởi những người khiến họ đau lòng đến tỉnh mộng, từ nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Cuộc sống này, may mắn nhất là khi cho dù ta không có gì trong tay, ta vẫn có thể mỉm cười, hít thở và luôn lạc quan dẫu dòng đời biến đổi, từng người đến rồi đi, thật giả lẫn lộn. Ấy là khi ta chấp nhận, "vô thường" vốn là bản chất của thế giới mà ta đang sống."
| Nhà Văn Gari |
❤ 人生有一共三把钥匙: 接受、改变、离开。不能接受的就改变,改变不了就离开,尽量少为已经发生的事情而后悔,永远抬头挺胸,向前看,要相信如果事与愿违,那么一定另有原因。得之坦然,失之淡然,顺其自然,一切都是最好的安排!
🥰Cuộc đời con người có 3 chiếc chìa khoá dẫn đường, đó là: chấp nhận, thay đổi, và từ bỏ. Nếu không thể chấp nhận ta hãy thay đổi, thay đổi không được thì hãy từ bỏ, cố gắng đừng hối hận về những việc đã xảy ra, hãy luôn ngẩng cao đầu và nhìn về phía trước, hãy tin rằng nếu như sự việc không như ta mong muốn thì ắt phải có nguyên nhân nào đó. Khi biết được rồi hãy cứ bình thản, tuột mất rồi cũng đừng quá quan tâm chú ý đến nó, hãy thuận theo tự nhiên, mọi việc trên đời này đều là sự an bài hoàn hảo nhất.
thuận theo tự nhiên nhưng vẫn không ngừng cố gắng.
NHỮNG HIỂU LẦM VỀ ĐẠO PHẬT.
Đạo Phật ngày càng suy đồi, tha hóa, “mạt pháp”, nguyên nhân thì nhiều, nhưng đôi khi vì trong giới tu sĩ và cư sĩ không trang bị đủ kiến thức của giáo pháp như thực - tức là giáo pháp cội rễ - mà chỉ chạy theo cành, nhánh, ngọn lắm hoa và nhiều trái. Từ đấy, khó phân biệt đâu là đạo Phật chơn chánh, đâu là đạo Phật đã bị biến chất, chạy theo thị hiếu dung thường của thế gian. Đôi nơi đạo Phật còn bị trộn lẫn với tín ngưỡng duy linh và cả tín ngưỡng nhân gian nữa... Nhiều lắm, không kể xiết đâu.
Với cái nhìn “chủ quan” của một tu sĩ Thēravāda, tôi xin mạo muội liệt kê ra đây những hiểu lầm tai hại và rất phổ biến của Phật giáo trong và ngoài nước để chư vị thức giả cùng thấy rõ như thực:
1) Tôn giáo:
Đạo Phật có những sinh hoạt về tôn giáo nhưng đạo Phật không phải là tôn giáo vì đạo Phật không có một vị thượng đế tối cao hoá sinh muôn loài và có quyền ban thưởng, phạt ác...
2) Tín ngưỡng:
Đạo Phật có những sinh hoạt tín ngưỡng nhưng đạo Phật không phải là tín ngưỡng để mọi người đến van vái, cầu xin những ước mơ dung tục của đời thường.
3) Triết học:
Đạo Phật có một hệ thống tư tưởng được rút ra từ Kinh, Luật và Abhidhamma, được gọi là “như thực, như thị thuyết” chứ không phải là một bộ môn triết học “chia” rồi “chẻ”, “phán” rồi “đoán” như của Tây phương.
4) Triết luận:
Đạo Phật có tuệ giác để thấy rõ Cái Thực chứ không sử dụng lý trí phân tích, lý luận. Còn triết, còn luận là vì chưa thấy rõ Cái Thực. Đạo Phật là đạo như chơn, như thực. Kinh giáo của đức Phật luôn đi từ cái thực cụ thể để hướng dẫn mọi người tu tập, nó không có triết, có luận đâu. Ngay “thiền” mà còn “luận” (thiền luận) là đã đánh mất thiền rồi.
5) Từ thiện xã hội:
Đạo Phật có những sinh hoạt từ thiện xã hội nhưng không coi từ thiện xã hội là tất cả, để hy sinh cuộc đời đầu tròn, áo vuông một cách uổng phí. Đạo Phật còn có những sinh hoạt cao cả hơn: Đó là giáo dục, văn hoá, nghệ thuật, tu tập thiền định và thiền tuệ nữa. Từ thiện xã hội thì ai cũng làm được, thậm chí người ta còn làm tốt hơn cả Phật giáo, ví dụ như Bill Gates. Còn giáo dục, văn hoá, nghệ thuật của đạo Phật là nền tảng Mỹ Học viết hoa (nội hàm các giá trị nhân văn, nhân bản) mà không một tôn giáo, một chủ nghĩa, một học thuyết nào trên thế gian có thể so sánh được. Và đây mới là sự phụng hiến cao đẹp của đạo Phật cho thế gian. Còn nữa, nếu không có tu tập thiền định và thiền tuệ thì mọi hình thái sinh hoạt của đạo Phật, xem ra không phải là của đạo Phật đâu!
6) Cực lạc, cực hạnh phúc:
Đạo Phật có nói đến hỷ, lạc trong các tầng thiền; có nói đến hạnh phúc siêu thế khi ly thoát tham sân, khổ lạc (dukkha), phiền não của thế gian - chứ không có một nơi chốn cực lạc, cực hạnh phúc được phóng đại như thế.
7) 8 vạn 4 ngàn pháp môn:
Đạo Phật có nói đến 8 vạn 4 ngàn pháp uẩn (dhammakhandha) chứ không nói đến 8 van 4 ngàn pháp môn (dhammadvāra). Uẩn (khandha) ngoài nghĩa che lấp, che mờ và nghĩa chồng lên, chồng chất, còn có nghĩa là nhóm, liên kết, tập hợp ví như Giới uẩn (nhóm giới), Định uẩn (nhóm định), Tuệ uẩn (nhóm tuệ). Do từ uẩn (khandha) lại dịch lệch ra môn - cửa (dvāra), pháp môn nên ai cũng tưởng là có 8 vạn 4 ngàn pháp môn, tu theo pháp môn nào cũng được! Ai là người có thể đếm đủ 8 vạn, 4 ngàn cửa pháp này? Còn nữa, xin lưu ý, 8 vạn 4 ngàn chỉ là con số tượng trưng, có nghĩa là nhiều lắm, đếm không kể xiết theo truyền thống tôn giáo và tín ngưỡng Ấn Độ cổ thời. Ví dụ 84 ngàn lỗ chân lông, 84 ngàn vi trùng trong một bát nước, 84 ngàn phiền não, 84 ngàn cách tu..
😎 Xin xăm, bói quẻ, cầu sao, giải hạn, xem ngày giờ tốt xấu:
Những hình thức này không phải của đạo Phật. Trong kinh tụng Pāḷi có đoạn: “Sunakkhataṃ sumaṅgalaṃ supabhātaṃ suhuṭṭhitaṃ, sukhno ca suyiṭṭaṃ brahmacārisu. Padakkhinaṃ kāyakammaṃ vācākammaṃ padakkhinaṃ padakkhinaṃ manokammaṃ paṇidhī te padakkhinā...” Có nghĩa là: Giờ nào (chúng ta) thực hành thân, khẩu, ý trong sạch; giờ đó được gọi là vận mệnh tốt, là giờ tốt, là khắc tốt, là canh tốt... Ngày đó gọi là có nghiệp thân phát đạt, nghiệp khẩu phát đạt, nghiệp ý phát đạt. Và nguyện vọng theo đó được gọi là nguyện vọng phát đạt. Người tạo nghiệp thân, nghiệp khẩu, nghiệp ý phát đạt như thế rồi sẽ được những lợi ích phát đạt (chữ phát đạt có thể có thêm nghĩa nhiêu ích).
9) Định mệnh:
Đạo Phật có nói đến nghiệp, đến nhân quả nghiệp báo chứ không hề nói đến định mệnh. Theo đó, gây nhân xấu ác thì gặt quả đau khổ, gây nhân lành tốt thì gặt quả an vui - chứ không phải “cái tơ cái tóc cũng do trời định” như định mệnh thuyết của Khổng Nho hoặc định mệnh 4 giai cấp của Bà-la-môn giáo.
10) Siêu độ, siêu thoát:
Không có bài kinh nào, không có uy lực của bất kỳ ông sư, ông thầy nào có thể tụng kinh siêu độ, siêu thoát cho hương linh, vong linh, chân linh cả. Thời Phật tại thế, nếu có đến nơi người mất, chư tăng chỉ đọc những bài kệ vô thường, khổ và vô ngã để thức tỉnh người sống; và hiện nay các nước Phật giáo Thēravāda còn duy trì. Có thể có hai trường hợp:
- Nếu vừa chết lâm sàng thì thần thức người chết vẫn còn. Vậy có thể đọc kinh, mở băng kinh, chuông mõ, hương trầm... để “thần thức người chết” hướng về điều lành... để thần thức tự tạo “cận tử nghiệp” tốt cho mình.
- Nếu thần thức đã lìa khỏi thân rồi – thì họ đã tái sanh vào cõi khác rồi, ngay tức khắc. Khi ấy thì gia đình làm phước để chư tăng tụng kinh hồi hướng phước ấy cho người đã mất.
Cả hai trường hợp trên đều không hề mang ý nghĩa siêu độ, siêu thoát mà chỉ có ý nghĩa gia hộ, gia niệm, gia lực mà thôi. Tu dựa vào tha lực cũng tương tự như vậy, nhưng cuối cùng cũng phải tự lực: “Tự mình thắp đuốc mà đi, tự mình là hòn đảo của chính mình”. Chư thiên chỉ có khả năng hoan hỷ phước và báo truyền thông tin ấy cho người quá vãng mà thôi. Họ không có uy lực ban phước lành cho ai cả.
11) Huyền bí, bí mật:
Giáo pháp của đức Phật không có cái gì được gọi là huyền bí, bí mật cả. Đức Phật luôn tuyên bố là “Như Lai thuyết pháp với bàn tay mở ra”; có nghĩa là ngài không có pháp nào bí mật để giấu kín cả!
12) Tâm linh:
Ngày nay, người ta tràn lan lễ hội, tràn lan mọi loại điện thờ với những hình thức mê tín, dị đoan, sa đoạ văn hoá... mà ở đâu cũng rêu rao các giá trị tâm linh. Đạo Phật không hề có các kiểu tâm linh như vậy. Thuật ngữ tâm linh này được du nhập từ Trung Quốc. Và rất tiếc, tôi không hề tìm ra nguồn Phật học Pāli hay Sanskrit có từ nào tương thích với chữ “linh” này cả!
13) Niết-bàn:
Nhiều người tưởng lầm Niết-bàn là ở một cõi nào đó, một nơi chốn nào đó; thậm chí là ở một thế giới ở ngoài thế gian này. Người nào tìm kiếm Niết-bàn kiểu ấy, thuật ngữ thiền tông có cụm từ “lông rùa, sừng thỏ” như ngài Huệ Năng đã nói rõ: “Phật pháp tại thế gian. Bất lý thế gian giác. Ly thế mịch bồ-đề. Cáp như tầm thố giác”. Thố giác là sừng thỏ. Và giác ngộ cũng vậy, chính ở trong khổ đau, phiền não mới giác ngộ bài học được.
14) Bỏ khổ, tìm lạc:
Tu Phật không phải là bỏ khổ, tìm lạc. Xin lưu ý cho: Khổ và Lạc chính là căn bản của phiền não!
15) Tu để được cái gì?
Có nhiều người nghĩ rằng, tu là để được cái gì đó. Xin thưa, được cái gì là sở đắc. Ai sở đắc? Chính là bản ngã sở đắc. Đạo Phật là vô ngã. Hãy xin đọc lại Bát-nhã tâm kinh.
16)Tu là sửa:
Nếu tu là sửa thì mình đã từ “cái ta này” biến thành “cái ta khác”. Nếu tu là không sửa thì cứ để nguyên trạng tham, sân, si như vậy hay sao? Xin thưa, sửa hay không sửa đều trật. Đạo Phật quan trọng ở Cái Thấy! Có Cái Thấy mới nói đến giác ngộ và giải thoát. Không có Cái Thấy này thì tu kiểu gì cũng chệch hướng hoặc rơi vào phước báu nhân thiên.
17) Vía:
Đạo Phật không có vía nào cả. Vía, hồn, phách là quan niệm của nhân gian. Ví dụ, ba hồn bảy vía. Ví dụ, nam thất, nữ cửu – nam bảy vía, nữ chín vía. Nếu là nam thất, nữ cửu thì nó trùng với nam 7 khiếu, nữ 9 khiếu. Vía là phần hồn. Không có cái hồn, cái linh hồn tự tồn tại nếu không có chỗ nương gá. Vía không độc lập được. Như danh - phần tâm, sắc - phần thân – luôn nương tựa vào nhau. Chỉ có năng lực thiền định mới tạm thời tách lìa danh ra khỏi sắc, như Cõi trời Vô tưởng của tứ thiền. Tuy nhiên, cõi trời Vô tưởng hữu tình này không phải là không có danh tâm mà chúng ở dạng tiềm miên. Còn các Cõi trời Vô sắc thì sắc không phải là không có, chúng cũng ở dạng tiềm miên. Thật đáng phàn nàn, Phật và Bồ-tát đều có “vía” cả! Và cũng thật là “đau khổ” khi trong lễ an vị Phật, người ta còn hô “Thần nhập tượng” nữa chứ!
18) Bồ-tát:
Bồ-tát là âm của chữ Bodhisatta: Chúng sanh có trí tuệ. Vậy, chúng ta tạm thời bỏ quên “khái niệm Bồ-tát” quen thuộc trong kinh điển mà trở về với nghĩa gốc là “chúng sanh có trí tuệ”. Và như vậy, sẽ có hạng chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Thanh Văn; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Độc Giác; chúng sanh có trí tuệ với nguyện lực Chánh Đẳng Giác. Ngoài 3 loại chúng sanh có trí tuệ trên – không có loại chúng sanh có trí tuệ nào khác.
19) Phật:
Phật là âm của chữ Buddha, nghĩa là người Giác ngộ. Vậy chúng ta nên tạm thời bỏ quên “khái niệm Phật” từ lâu đã mọc rễ trong tâm thức mà trở về nghĩa gốc là bậc Giác ngộ. Vậy, có người Giác ngộ do nghe pháp từ bậc Chánh Đẳng Giác, được gọi là Thanh Văn Giác. Có người Giác ngộ do tự mình tu tập vào thời không có đức Chánh Đẳng Giác, được gọi là Độc Giác. Có vị Giác ngộ do trọn vẹn 30 ba-la-mật, trọn vẹn minh và hạnh nên gọi là Chánh Đẳng Giác. Không có vị Giác ngộ (Phật) nào ngoài 3 loại Giác ngộ trên.
20) Thể nhập:
Tu là không thể nhập vào cái gì cả. Thể nhập là bỏ cái ngã này để nhập vào cái ngã khác. Cái ngã khác ấy có thể là dòng sông, có thể là ngọn núi, có thể là một cội cây, có thể là một thần linh, thượng đế. Cái cụm từ “thể nhập pháp giới” rất dễ bị hiểu lầm. Khi đi, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái đi; khi nói, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái nói; khi ăn, chánh niệm, tỉnh giác trọn vẹn với cái ăn – thì đấy mới đúng nghĩa “thể nhập pháp giới”, ngay giây khắc ấy, mọi tham, sân, phiền não không có chỗ để phan duyên, sanh khởi.
• Hòa thượng Giới Đức
Ngọa Tùng Am, Huế.
————
* Lời pháp của Đức Dalai Lama: Phật giáo không chấp nhận một lý thuyết về Thượng đế, hay một đấng sáng tạo. Theo Phật giáo, hành động của chính mình suy cho cùng là người tạo tác (nghiệp của mình). Một số người nói rằng, từ một góc độ nhất định, Phật giáo không phải là một tôn giáo mà là một khoa học về tâm thức.
P/S: Lời giảng 2600 năm vẫn còn văng vẳng cho những ai đang kiếm tìm: Ta không cứu được ai, hãy dùng pháp của ta mà tự định đoạt đời mình.
"Lúc còn trẻ, thường không mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về một ngày không còn xa nữa, sáng thức dậy không còn bố mẹ. Không còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối không sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, không có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ?"
Mình sẽ lại yêu và được yêu
"Trên trời có mây sau cành lá xanh Mây bay từng đàn lá thắm hoa tươi Anh ơi ngày buồn sẽ chóng qua đi..."
"Nếu một ngày người bạn yêu thương nhất chỉa súng vào đầu bạn thì sẽ như thế nào?"
Câu nói này gợi cho mình về một bài hát của Bray.
"Nếu như người chĩa súng bóp cò là kẻ bạn yêu thương nhất,
Thì bạn nên yêu thương họ ở khoảng cách họ bắn không trúng."
Mình luôn cảm thấy câu nói này ngụ ý chỉ các mối quan hệ bạn không thể từ bỏ, các mối quan hệ mà bạn đã từng trăm lần cố gắng trò chuyện nhưng chưa một lần thành công.
Sau những ngày đã đi từ sớm tinh mơ đến tối mịt mờ, chúng ta chỉ cần một nơi để thuộc về..
Chúng ta chỉ cần một nơi hiểu được yêu thương thật sự là gì…
_ movie: You (2019)
Tôi không biết phải nói lời tạm biệt như thế nào với những người không thể mất đi trong cuộc đời này, vì vậy tôi đã rời đi mà không nói lời tạm biệt.