Tại một thời điểm nào đó, bạn nhận ra rằng mình phải ngưng thích người ấy vì chẳng có cách nào hai người đến được với nhau.

ellievsbear
One Nice Bug Per Day

Origami Around
almost home

#extradirty

pixel skylines
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year

gracie abrams
The Stonewall Inn
Interview Vampire Daily
Claire Keane
sheepfilms
Doug Jones
$LAYYYTER
KIROKAZE

Discoholic 🪩

No title available
cherry valley forever

Game Changer & Make Some Noise
No title available
seen from Argentina
seen from Brazil
seen from United States

seen from Türkiye

seen from Germany

seen from Malaysia

seen from Malaysia
seen from Canada

seen from Russia

seen from Seychelles

seen from Vietnam

seen from United States
seen from Germany
seen from United States
seen from Canada
seen from United States
seen from United States
seen from Vietnam
seen from Canada
seen from United States
@panta-laimon
Tại một thời điểm nào đó, bạn nhận ra rằng mình phải ngưng thích người ấy vì chẳng có cách nào hai người đến được với nhau.
Có những cơn đau lòng không nước mắt, không nhoi nhói nơi lồng ngực, cũng không ầm ĩ mà cứ thoang thoảng nhưng hương hoa nhài.
Nhắm mắt thấy hẫng hụt, mở mắt ra lại thấy cũng không đau lắm. Nhưng cứ vậy cả một ngày dài. Chẳng biết làm sao với nó.
Thà đau đớn quằn quại rồi khóc một trận còn hơn, biết đâu sẽ dễ thở hơn.
Vậy mà ngày nào cũng như vậy, lần nào cũng thấy nhớ anh. Đời mình cứ buồn hoài như vậy. Không biết còn kéo dài đến bao lâu nữa
“Trong tình yêu, chúng ta thường mong một người mang đến cho mình điều mà chính mình cũng đang thiếu.”
Có người thiếu cảm giác được công nhận, có người thiếu sự an toàn, có người thiếu cảm giác được lắng nghe, và có người… chưa từng học cách dịu dàng với chính mình. Nên khi yêu, họ đặt tất cả những điều ấy lên vai người kia.
Và anh thấy rằng:” Điều ta mong ở người khác thường là điều ta đang đói nhất trong lòng mình.”
Nếu ta luôn khao khát được công nhận, có lẽ bên trong ta đang thiếu sự công nhận.
Nếu ta luôn khao khát được quan tâm, có lẽ đã rất lâu rồi ta quên hỏi: “Hôm nay mình có ổn không?”
Anh mong em đừng hiểu theo hướng:
“Chỉ cần yêu bản thân là sẽ không cần ai nữa.”
Con người sinh ra vẫn cần được yêu, vẫn cần một cái ôm, vẫn cần một người lắng nghe. Đừng bắt một người phải gánh hết phần thiếu thốn mà mình đã mang theo suốt nhiều năm. Không ai đủ sức làm điều đó.
Yêu một người không phải để nhờ họ chữa lành tất cả những vết thương của mình. Mà là để hai con người, mỗi người đều đang học cách chữa lành chính mình, cùng đi bên nhau.
Đừng đợi một người đến để dạy mình yêu bản thân. Người ấy có thể mang đến rất nhiều yêu thương, nhưng họ không thể sống thay phần đời mà mình cần học cách ôm lấy chính mình. Khi biết tự lắng nghe những khoảng lặng trong lòng, ta sẽ bớt đòi hỏi tình yêu phải cứu mình. Và từ đó, tình yêu mới có cơ hội trở thành một cuộc gặp gỡ, chứ không còn là một cuộc giải cứu.”
Trích Rồi Ai Sẽ Chờ Ai Giữa Biển Người - mi9kex1 ( Tiêu đề không bao giờ công bố )
Lạ quá, nỗi nhớ này càng ngày càng lớn dần lên.
Muốn nói với em, lại sợ sẽ trở thành trò cười.
Mình cứ cảm thấy không có duyên với chuyện tình cảm. Sao mà chuyện tình cảm đến với người ta dễ thế, còn mình thì không gặp chuyện này cũng gặp chuyện kia.
Tìm một người hợp gu mà mình cũng là gu của họ khó đến vậy sao...
Trong tình yêu có hai loại can đảm: Một là can đảm để bắt đầu, gác lại tất cả những sợ hãi và tự ti để băng qua đại dương đến bên một người. Loại can đảm thứ hai khó nhằn hơn - Bạn có thừa cố chấp và yêu thương nhưng lại cắn răng để từ bỏ người mà bạn nghĩ cả đời này khó lòng gặp lại được.
web weave finds that made me want to claw my eyes out
web weave finds that made me want to claw my eyes out
Tôi đi làm xa chứ không có đi thay lòng.
Gắng khó đợi mong tôi thêm chút xíu năm nữa.
Tôi về, thưa cha dạ mẹ đến qua rước người.
Euripides (Tr. Anne Carson) / @wholeheartedsuggestions / Jenny Slate / Euripides again
euripedes
how can you press me to your breast
and rock me to sleep
when I am like this?
how do you never tire
of the same old thing?
the truth of me is an ugly, brooding creature
mewling and unwell
and frightened of its own power
come, let me see your hands
surely I’ve marred them with my doings
oh, what have I done to deserve being held so soft and sweet?
Càng lớn mình càng nhận ra, điều làm người ta hạnh phúc thật lâu đôi khi không phải là có bao nhiêu thứ, mà là gặp được đúng người.
Kết bạn với người thông minh để học được nhiều điều mình chưa từng biết.
Yêu một người đáng tin để giữa những ngày chông chênh vẫn còn cảm giác yên lòng.
Làm việc cùng người tích cực để bản thân cũng dần trở nên tốt hơn.
Và ở cạnh một người hài hước, để cuộc sống mệt mỏi đến đâu vẫn còn có thể bật cười.
Thật ra hạnh phúc đôi khi không nằm ở việc mình có bao nhiêu thứ trong tay. Mà là bên cạnh mình đang có những ai.
Có người để tin tưởng.
Có người để sẻ chia.
Có người khiến mình cảm thấy nhẹ lòng khi ở cạnh.
Đời người nếu gặp được những người như vậy, thật sự đã là một điều rất may mắn rồi.
- Unknown
Ảnh phim: Whisper of the Heart (1995)
Đông qua, hạ tới.
Người năm đó nắm tay bạn băng qua mùa hè thanh xuân, nay đã trở thành ánh nắng của một người khác.
Bạn học cách đứng lên, vượt qua những bão lòng do chính người đã hứa sẽ chở che mang lại.
Học cách làm khán giả của con.
Tôi từng có một ảo tưởng rất lớn khi làm cha, làm mẹ. Đó là nghĩ rằng mình có thể dùng toàn bộ kinh nghiệm, vốn sống và những gập ghềnh mình đã bước qua để làm một tấm bản đồ hoàn hảo cho con. Tôi chỉ dẫn, tôi định hướng, và đôi khi là can thiệp, vì tôi sợ con ngã.
Nhưng khi nhìn đứa con bé bỏng ngày nào giờ đã đứng trước những ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, có những lựa chọn hoàn toàn khác với mong muốn của mình, tôi mới bừng tỉnh: Tôi từng nghĩ làm cha mẹ là người dẫn đường. Giờ mới hiểu, hành trình khó nhất là học cách làm một khán giả thầm lặng.
Người trưởng thành ở tuổi 50 đều hiểu, những bài học sâu sắc nhất trong đời luôn phải đổi bằng trải nghiệm tự thân. Bạn không thể đau thay cho vết thương của con, cũng không thể đi thay con trên con đường của chúng.
Học cách làm khán giả là một lựa chọn đầy nhẫn nại và đau lòng. Là khi thấy con chọn một lối đi gập ghềnh, dù xót xa nhưng ta vẫn chọn đứng nép sang một bên, nhường lại sân khấu cuộc đời cho con tỏa sáng hay tự đứng lên sau vấp ngã. Ta không còn đứng trước mặt để kéo đi, không đứng phía sau để đẩy tới, mà chọn đứng bên cạnh, im lặng và bao dung.
Khi con cần, chỉ cần ngoảnh lại, sẽ luôn thấy một ánh mắt ấm áp và một cái ôm không phán xét. Đó là sự buông tay vĩ đại nhất, và cũng là tình yêu thương sâu sắc nhất mà ở tuổi này, chúng ta mới đủ chín chắn để thực hiện.
Mình ko biết trên đời này có còn nhiều người làm mẹ chồng như mẹ ruột mình ko, nhiều người làm chồng như em trai mình ko. 2 người ấy, người ngoài 60, người ngoài 30 từng thay nhau thay bỉm, lau rửa sạch sẽ cho con dâu, cho vợ trong những tháng ngày cuối đời của e ấy. Cần mẫn và ko than trách. nhất là em trai mình, nó mới 32 tuổi thôi, chưa thổi nến cái sinh nhật mừng tuổi 32 nữa đã phải làm những chuyện như vậy. Nỗi mất mát này là một với những người xung quanh. nhưng với nó chắc phải là trăm, là nghìn lần. lau rửa cho vợ hàng ngày, tới ngày cuối cùng còn phải trực tiếp bóp bình oxy cho vợ tới lúc vợ thật sự rời đi. níu giữ và tiễn đưa vợ tới phút cuối cùng, ở giai đoạn đẹp nhất của đời người. cái gánh này quá nặng với e trai mình rồi. Cuối cùng thì tình yêu cũng chẳng thể níu giữ được tình yêu. chúng ta chẳng thể hiểu được tại sao số mệnh lại nghiệt ngã với chúng ta thế. cũng chẳng biết thật sự có kiếp trước, kiếp sau hay ko, chỉ biết rằng trong cái kiếp đang sống này có rất nhiều chuyện đau lòng tới mức không thở nổi. bụi thổi mù mịt khiến ta như lạc mất phương hướng. mất mát khiến tim ta hoang hoải, trống rỗng đi muôn phần.
Human relationships are strange. Someone can become part of your everyday life so naturally.. sleeping beside you, eating with you, talking about everything and nothing, going places together, loving each other in all these small unspoken ways. Knowing what they will want from a restaurant or a coffee shop without having to even ask. Making sure you put the dishes away in the preferred way. You get so used to them that it starts to feel permanent, like they’ve always been there and always will be. Then one day it ends sometimes just by a sentence.. and that same person who knew every part of you is suddenly gone from your life. And no matter how normal the world keeps moving around you, there’s something heartbreaking about how someone can mean absolutely everything to you… and then just become a memory.
Van Gogh đã từng nói:
Mọi thứ đều có vẻ đẹp, nhưng không phải ai cũng nhìn thấy nó,
không phải vì đẹp nên mới thích, mà vì thích nên mới thấy đẹp.
#peacek2
Ba mươi tuổi.
Ba mươi tuổi, gã có nhiều tâm trạng ngổn ngang chất chứa trong lòng. Gã không biết bắt đầu từ đâu, gã không biết sẽ nói với ai, kể cho ai nghe nên gã đành viết.
Ba mươi năm đi qua, gã trải qua nhiều những cung bậc cảm xúc của cuộc đời, hồn nhiên, hạnh phúc, đau khổ, tự hào lẫn thất vọng. Những ký ức trở thành quá khứ, những ngày tháng dần xa trở thành kỷ niệm, những lần bước đi trở thành những dấu ngoặc của cuộc đời. Ba mươi năm đâu là gì nhỉ, mà cuộc đời sao lắm nỗi sân si.
Ba mươi tuổi, không biết bao lần gã tự định nghĩa về hạnh phúc. Gã từng cho rằng hạnh phúc là tự do mỗi con người cảm nhận, thấy cần và đủ thì đã là hạnh phúc. Gã cũng muốn gã sẽ được như thế, chỉ cần và đủ. Không biết bao lần gã muốn mình phải thật mạnh mẽ và cứng rắn, dù nước mắt gã cứ tuôn thì gã cũng cố nuốt ngược vào bên trong. Gã an ủi với bản thân rằng gã còn hơn khối người để gã được tạm yên lòng với hạnh phúc mà gã đang có. Gã luôn cố gắng nắm giữ, không buông tay và sẵn sàng lắng nghe để tha thứ và được tha thứ. Gã luôn muốn vun vén cho những niềm vui nhỏ nhỏ, đời thường, chật hẹp. Không gian rộng rãi lớn ngoài kia có biết bao nhiêu điều thị phi, phù phiếm mà gã ngại lắm những lời ghen tranh đấu, bon chen. Con người thường hay có những tham vọng không biết mệt mỏi. Gã cũng có tham vọng, gã cũng có ước mơ, hoài bão và đam mê. Nhưng gã biết rằng gã không còn đủ cơ hội và thời gian để làm điều gã thích nữa. Thời gian đi qua không bao giờ quay trở lại được, hoài niệm chiếm lấy tâm hồn, chật vật cuộc đời chiếm lấy thể xác và mệt mỏi làm gã chùn chân. Khi tim gã đau, gã chẳng thể khóc. Khi lòng gã buồn, gã thấy tràn ngập những mông lung. Có những lúc gã muốn bỏ đi đâu đó thật xa, tìm đến những nơi chỉ có nắng và gió, vì ở những nơi đó không có hỷ nộ ái ố của trần gian. Gã chợt giật mình, đã lâu lắm rồi, gã bỏ quên thời nông nổi của mình lại đằng sau, gã bỏ quên những nụ cười sảng khoái đến vô tư.
Ba mươi tuổi, cổ tích. Ừ, hơn lúc nào hết gã muốn ngược một chút nắng, ngược một chút gió để trở về với miền cổ tích. Ở nơi ấy chỉ có những đôi chân trần và điệu cười trong vắt như pha lê, cành phượng hồng đỏ rực, tán bàng xanh mơn mởn những trái non, bằng lăng tím biếc những con đường, điệp vàng khoe sắc mơn man lòng ai đó, bầu trời xanh ôm ấp những cánh diều giấy học trò căng gió, trăng mùa thu vàng như hoa cúc. Cổ tích là gì nhỉ, mà nó cứ hoài niệm và vương vấn. Chợt thèm cơn mưa chiều. Lũ trẻ vui đùa tung toé nước, thả những chiếc mo cau dừa làm đám rước dâu. Mưa dần tan, khói bếp bốc lên từ những mái nhà, cơm chiều lại gọi gã về ăn cơm.
Ba mươi tuổi, rồi gã bắt đầu thấy nhớ. Gã nhớ những thằng bạn nhỏ, lấy gạo nhà chơi trò nấu cơm dưới gốc xoài. Khói bếp vụng về cay xè khoé mắt, mặt mũi tèm nhem, những đồi sắn thơm mùi cỏ dại, cào cào bay xào mặt đất. Gã nhớ dốc núi và con suối ấy có còn như ngày xưa, những bụi cây cọ kè có còn quả chín, mùi thơm trái ổi chín cắn chung nghe ngọt ngào, quả xoài xanh chấm mắm đường, tiếng cười đùa vang vọng từng vách núi. Gã nhớ đàn bò chiều về nhà muộn, hoàng hôn trải dài trên con đường làng, đâu đó những bãi phân bò còn tươi rói, ấy thế mà gã vẫn nhớ. Rồi gã bắt đầu thấy nhớ biển, biển ôm gã vào lòng những chiều hè oi ả, gã lắng tai nghe sóng biển thì thào, gió hát ru tình ca xứ biển, muối mặn thơm nồng nuôi nấng bao con người chất phác. Đâu đó những con thuyền ngoài khơi xa vọng vào bờ, hẹn ngày bình an trở về với những vòng tay yêu dấu.
Gã ngả mình ngắm núi, ngắm trời xanh.
Mọi thứ ngày xưa sao hiền hoà đến lạ, giận thời gian đưa con người đi nhanh quá, chưa kịp trở về đã thấy xa xăm. Con đường hoa sữa đến trường chắc hẳn vẫn còn, nhưng đâu rồi những ngày ngắt cành hoa đem vào lớp, tuổi học trò qua đi vội vã, kỷ niệm rồi ai ai cũng quên vội vã, bỏ lại mối tình đầu còn chưa kịp nở, cái nắm tay còn đến ngại ngùng. Trang lưu bút nét chữ đã mờ dần từ những tháng năm, nhưng những cái hứa hẹn đã trở thành quên lãng. Mỗi đứa một cuộc đời, chưa năm nào đầy đủ gương mặt thân quen để mà họp lớp. Lý do thì chính đáng, mà giận thì giận, thương thì cứ thương. Nghĩ lại rồi đã có bao nhiêu cái hẹn, hẹn rồi xin lỗi vì đã không thể đúng hẹn. Ừ thì cứ hẹn, hôm nay mày và tao còn sống thì vẫn cứ hẹn chẳng phải tốt hơn đó sao.
Ba mươi tuổi, gã nhớ về những mối tình vụng dại. Những người đi qua đời gã như những chuyến tàu. Sân ga bao giờ cũng vắng sau những hồi đến rồi đi. Tinh khôi, bất chợt, nồng nàn, hạnh phúc và cay đắng. Những trái tim ấm áp gần rồi lại xa, gieo vào đời nhau những cái duyên không trọn vẹn, hoa cà phê vẫn trắng trời đất đỏ, cái nắm tay ngày xưa chỉ còn là kỷ niệm. Đạp xe dưới cơn mưa ngâu chiều ấy, áo ai vẫn ướt đẫm mồ hôi, bờ môi nào rồi cũng quên, tình yêu không hứa hẹn bao giờ cũng là tình yêu đẹp đẽ nhất. Sang giờ chia tay tàu lại xa bến, tình cờ là thế và yêu cũng là thế thôi. Vì suy cho cùng tình yêu đâu có lỗi gì, lỗi chăng chỉ là định mệnh.
Ba mươi tuổi, gã trở về với thực tế đời thường. Mải miết ùa về ký ức gã, rồi cũng đối diện với thực tại. Suy cho cùng con người ta vùi đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc đời cũng chỉ để mưu cầu hạnh phúc. Mà chẳng có hạnh phúc nào là trọn vẹn, chỉ có biết cách chấp nhận và hài lòng với hạnh phúc mà thôi. Vậy thì cứ tiếp tục mà đi.